TIẾNG VIỆT 5
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipisicing elit, sed do eiusmod tempor incididunt ut labore et dolore magna aliqua.
Lorem ipsum
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipisicing elit, sed do eiusmod tempor incididunt ut labore et dolore magna aliqua.
Lorem ipsum
Theo em, hình ảnh này thường gặp ở đâu?
Em biết tới những triển lãm nào trong đời sống hằng ngày?
Theo em, có khi nào có những triển lãm rất độc đáo, đặc biệt không?
Các bạn trong tranh đang làm gì?
Thứ hai ngày 30 tháng 9 năm 2024
Khám phá
Vào một buổi học dịp gần Tết, thầy Dương nói:
– Sắp nghỉ Tết, thấy muốn lớp có một hoạt động vui và ý nghĩa. Mỗi bạn sẽ sưu tầm một món đồ. Ra Tết, chúng ta tổ chức triển lãm.
Cả lớp ồ lên. Long cười rất “oách” vì cậu ấy là “vua” tem trong lớp. Khánh cũng đắc ý vì cậu ấy chuyên sưu tầm kẹp sách. Còn Loan hơi lo vì chưa biết sưu tầm gì. Thầy bảo:
– Quan trọng là ý nghĩa chứ đừng chú trọng giá trị vật chất của món đồ.
Về nhà, Loan cứ nghĩ mãi: “Sưu tầm cái gì thật ý nghĩa được nhỉ?" Thấy bố, vốn là một giáo viên, nghe lại băng ghi âm các bài giảng, Loan chợt nảy ra ý tưởng sưu tầm giọng nói của cả lớp. Loan mượn bố chiếc máy ghi âm. Gặp bạn nào, Loan cũng bảo:
– Cậu nói một câu chúc lớp mình đi!
– Chúc gì được chứ?
– Gì cũng được. Chúng mình sắp chuyển cấp rồi.
Thế là mỗi bạn một câu. Trong vài ngày, Loan đã ghi âm xong.
Ngày triển lãm, lớp học như một cửa hiệu tạp hoá vui nhộn. Đến lượt mình, Loan trịnh trọng cắm máy ghi âm vào loa rồi hồi hộp bật lên. Cả lớp tò mò nhìn chiếc loa.
– Chúc tình bạn của chúng mình thật lâu bền!
Phượng giật mình. Chính là giọng của bạn ấy. Giọng Phượng mềm mại như phát thanh viên. Cả lớp vỗ tay như pháo ran. Vài bạn chồm hẳn người lên. Ai cũng háo hức chờ đến mình.
– Chúc ai có tật thì sửa, không có thì bỏ qua.
Cả lớp cười lăn. Long – chủ nhân của giọng nói liến thoắng vừa vang lên – cũng ôm bụng cười. Cứ thế, mỗi giọng nói cất lên đều thật thân thương và quen thuộc. Ai đi qua lớp Loan cũng ngạc nhiên vì những tiếng vỗ tay liên tiếp vọng ra. Thỉnh thoảng, lại có tràng cười lớn, xen lẫn tiếng thầy Dương:
– Độc đáo quá, ý nghĩa quá!
(Theo Trường Chi Lộ, Ngọc Khánh dịch)
Đoạn 1: Từ đầu đến “đã ghi âm xong”.
Đoạn 2: Phần còn lại
triển lãm
giọng nói
cười lăn
liến thoắng
xen lẫn
Triển lãm:
Trưng bày sản phẩm để mọi người xem.
Phát thanh viên:
Người đọc tin, bài trên đài phát thanh, đài truyền hình
Phân công đọc theo đoạn.
Tất cả thành viên đều đọc.
Giải nghĩa từ cùng nhau.
Yêu Cầu
1. Đọc đúng.
2. Đọc to, rõ.
3. Đọc ngắt, nghỉ đúng chỗ.
Tiêu chí đánh giá
LUYỆN ĐỌC
TRONG NHÓM
LUYỆN ĐỌC TRƯỚC LỚP
1. Đọc đúng.
2. Đọc to, rõ.
3. Đọc ngắt, nghỉ đúng chỗ.
Tiêu chí đánh giá
1. Thầy Dương muốn cả lớp thực hiện hoạt động gì? Các bạn trong lớp có thái độ như thế nào với hoạt động ấy?
2. Đóng vai Loan, kể lại quá trình nảy ra ý tưởng và thực hiện ý tưởng cho bộ sưu tập.
Sau khi nghe thầy giáo nói về hoạt động sau khi ra Tết, tôi cứ nghĩ mãi: “Sưu tầm cái gì thật ý nghĩa được nhỉ?”. Bố tôi là một giáo viên. Một hôm nhìn thấy bố đang nghe lại băng ghi âm các bài giảng, tôi chợt nảy ra ý tưởng sưu tầm giọng nói của cả lớp. Tôi mượn bố chiếc máy ghi âm và gặp từng bạn trong lớp và bảo với các bạn rằng nói một câu gì đó chúc lớp vì lớp tôi sắp chuyển cấp.
3. Các bạn cảm thấy thế nào về bộ sưu tập của Loan?
4. Theo em, vì sao thầy Dương cho rằng bộ sưu tập đó rất độc đáo?
Bộ sưu tập mang đến niềm vui, sự gắn kết cho cả lớp. Bộ sưu tập độc đáo vì:
5. Nếu lớp em cũng tổ chức một buổi triển lãm giống lớp của Loan, em sẽ sưu tầm món đồ gì? Vì sao?
Bài đọc viết về buổi triển lãm đáng nhớ với bộ sưu tập độc đáo của Loan. Bộ sưu tập giọng nói đã giúp lưu giữ lại kỉ niệm đẹp của lớp, giúp các bạn học sinh gắn kết với nhau hơn.
Vào một buổi học dịp gần Tết, thầy Dương nói:
– Sắp nghỉ Tết, thấy muốn lớp có một hoạt động vui và ý nghĩa. Mỗi bạn sẽ sưu tầm một món đồ. Ra Tết, chúng ta tổ chức triển lãm.
Cả lớp ồ lên. Long cười rất “oách” vì cậu ấy là “vua” tem trong lớp. Khánh cũng đắc ý vì cậu ấy chuyên sưu tầm kẹp sách. Còn Loan hơi lo vì chưa biết sưu tầm gì. Thầy bảo:
– Quan trọng là ý nghĩa chứ đừng chú trọng giá trị vật chất của món đồ.
Về nhà, Loan cứ nghĩ mãi: “Sưu tầm cái gì thật ý nghĩa được nhỉ?" Thấy bố, vốn là một giáo viên, nghe lại băng ghi âm các bài giảng, Loan chợt nảy ra ý tưởng sưu tầm giọng nói của cả lớp. Loan mượn bố chiếc máy ghi âm. Gặp bạn nào, Loan cũng bảo:
– Cậu nói một câu chúc lớp mình đi!
– Chúc gì được chứ?
– Gì cũng được. Chúng mình sắp chuyển cấp rồi.
Thế là mỗi bạn một câu. Trong vài ngày, Loan đã ghi âm xong.
Ngày triển lãm, lớp học như một cửa hiệu tạp hoá vui nhộn. Đến lượt mình, Loan trịnh trọng cắm máy ghi âm vào loa rồi hồi hộp bật lên. Cả lớp tò mò nhìn chiếc loa.
– Chúc tình bạn của chúng mình thật lâu bền!
Phượng giật mình. Chính là giọng của bạn ấy. Giọng Phượng mềm mại như phát thanh viên. Cả lớp vỗ tay như pháo ran. Vài bạn chồm hẳn người lên. Ai cũng háo hức chờ đến mình.
– Chúc ai có tật thì sửa, không có thì bỏ qua.
Cả lớp cười lăn. Long – chủ nhân của giọng nói liến thoắng vừa vang lên – cũng ôm bụng cười. Cứ thế, mỗi giọng nói cất lên đều thật thân thương và quen thuộc. Ai đi qua lớp Loan cũng ngạc nhiên vì những tiếng vỗ tay liên tiếp vọng ra. Thỉnh thoảng, lại có tràng cười lớn, xen lẫn tiếng thầy Dương:
– Độc đáo quá, ý nghĩa quá!
(Theo Trường Chi Lộ, Ngọc Khánh dịch)