Nguyễn Thị Ái Quyên
Thứ….ngày….tháng…năm…
Nguyễn Thị Ái Quyên
Thảo luận và Trả lời câu hỏi:
Hãy nói về một dòng sông mà em biết ?
Sông Nho Quế
Sông Lô
TRANH VẼ GÌ
Sông Hồng
Sông Đuống
TRANH VẼ GÌ
Tranh vẽ cảnh gì ?
Từ xưa, người Huế đã dành những lời thơ đẹp nhất, tình cảm sâu đậm nhất cho dòng sông quê hương.
Người ta kể rằng, xưa kia, dòng nước ở đây thường thoảng lên một mùi hương dịu dịu bởi nguồn sông chảy qua một cảnh rừng mọc dãy một loại cỏ có tên là thạch xương bồ.
Sông Hương là một bức tranh phong cảnh khổ dài mà mỗi đoạn, mỗi khúc đều có vẻ đẹp riêng của nó. Bao trùm lên cả bức tranh đó là một màu xanh có nhiều sắc độ, đậm nhạt khác nhau: màu xanh da trời, màu xanh của nước biếc, màu xanh non của những bãi ngô, thảm cỏ, ...
Cứ mỗi mùa hè tới, hoa phượng vĩ nở đỏ rực hai bên bờ. Hương Giang bỗng thay chiếc áo xanh hằng ngày thành dải lụa đào ủng hồng cả phố phường.
Những đêm trăng sáng, dòng sông là một đường trăng lung linh dát vàng.
Sông Hương là một đặc ân của thiên nhiên dành cho Huế, làm cho không khí thành phố trở nên trong lành, làm tan biến những tiếng ồn ào của chợ búa, tạo cho thành phố một vẻ êm đềm.
(Theo Cửu Thọ)
Mắt dõi
Tai nghe
Từ xưa, người Huế đã dành những lời thơ đẹp nhất, tình cảm sâu đậm nhất cho dòng sông quê hương.
Người ta kể rằng, xưa kia, dòng nước ở đây thường thoảng lên một mùi hương dịu dịu bởi nguồn sông chảy qua một cảnh rừng mọc dãy một loại cỏ có tên là thạch xương bồ.
Sông Hương là một bức tranh phong cảnh khổ dài mà mỗi đoạn, mỗi khúc đều có vẻ đẹp riêng của nó. Bao trùm lên cả bức tranh đó là một màu xanh có nhiều sắc độ, đậm nhạt khác nhau: màu xanh da trời, màu xanh của nước biếc, màu xanh non của những bãi ngô, thảm cỏ, ...
Cứ mỗi mùa hè tới, hoa phượng vĩ nở đỏ rực hai bên bờ. Hương Giang bỗng thay chiếc áo xanh hằng ngày thành dải lụa đào ủng hồng cả phố phường.
Những đêm trăng sáng, dòng sông là một đường trăng lung linh dát vàng.
Sông Hương là một đặc ân của thiên nhiên dành cho Huế, làm cho không khí thành phố trở nên trong lành, làm tan biến những tiếng ồn ào của chợ búa, tạo cho thành phố một vẻ êm đềm.
(Theo Cửu Thọ)
Chia đoạn:
+ Đoạn 1: Từ đầu đến xương bồ.
+ Đoạn 2: Tiếp theo cho đến thảm cỏ.
+ Đoạn 3: Tiếp theo cho đến dát vàng.
+ Đoạn 4: Còn lại.
LUYỆN ĐỌC NỐI TIẾP ĐOẠN
LUYỆN ĐỌC
Trong bài Sông Hương” có
từ nào em chưa hiểu nghĩa?
Huế : thành phố thuộc tỉnh Thừa Thiên Huế, từng là kinh độ của Việt Nam thời nhà Nguyễn.
Giải nghĩa từ
Giải nghĩa từ
Thạch xương bồ: loài cỏ có hương thơm dìu dịu, dân gian thường dùng để chữa bệnh.
Giải nghĩa từ
Giải nghĩa từ
Sông Hương (Hương Giang):
tên con sông nổi tiếng ở Huế.
Giải nghĩa từ
Giải nghĩa từ
Đặc ân: ơn đặc biệt.
Giải nghĩa từ
Giải nghĩa từ
Bao trùm lên cả bức tranh/ đó là một màu xanh có nhiều sắc độ,/ đậm nhạt khác nhau:/ màu xanh da trời,/ màu xanh của nước biếc,/ màu xanh non của những bãi ngô,/ thảm cỏ,..//
Hương Giang bỗng thay chiếc áo xanh hằng ngày thành dải lụa đào ửng hồng cả phố phường; Những đêm tẳng sáng, dòng sông là một đường trăng lung linh dát vàng.
LUYỆN ĐỌC NHÓM
Phân công đọc theo đoạn.
Tất cả thành viên đều đọc.
Yêu Cầu
1. Đọc đúng.
2. Đọc to, rõ.
3. Đọc ngắt, nghỉ đúng chỗ.
Tiêu chí đánh giá
Từ xưa, người Huế đã dành những lời thơ đẹp nhất, tình cảm sâu đậm nhất cho dòng sông quê hương.
Người ta kể rằng, xưa kia, dòng nước ở đây thường thoảng lên một mùi hương dịu dịu bởi nguồn sông chảy qua một cảnh rừng mọc dãy một loại cỏ có tên là thạch xương bồ.
Sông Hương là một bức tranh phong cảnh khổ dài mà mỗi đoạn, mỗi khúc đều có vẻ đẹp riêng của nó. Bao trùm lên cả bức tranh đó là một màu xanh có nhiều sắc độ, đậm nhạt khác nhau: màu xanh da trời, màu xanh của nước biếc, màu xanh non của những bãi ngô, thảm cỏ, ...
Cứ mỗi mùa hè tới, hoa phượng vĩ nở đỏ rực hai bên bờ. Hương Giang bỗng thay chiếc áo xanh hằng ngày thành dải lụa đào ủng hồng cả phố phường.
Những đêm trăng sáng, dòng sông là một đường trăng lung linh dát vàng.
Sông Hương là một đặc ân của thiên nhiên dành cho Huế, làm cho không khí thành phố trở nên trong lành, làm tan biến những tiếng ồn ào của chợ búa, tạo cho thành phố một vẻ êm đềm.
(Theo Cửu Thọ)
1. Đọc đúng.
2. Đọc to, rõ.
3. Đọc ngắt, nghỉ đúng chỗ.
Tiêu chí đánh giá