GV: Lê Thị Thuỷ

            CHUYÊN ĐỀ: TUYỂN CHỌN NHỮNG NHẬN ĐỊNH

 LÝ LUẬN VĂN HỌC

I. MỘT SỐ QUAN NIỆM NHẬN ĐỊNH VỀ VĂN HỌC

1. Văn học, đó là tư tưởng đi tìm cái đẹp trong ánh sáng. (Charles DuBos)

2. Nghệ thuật không cần phải là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật không nên là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật có thể chỉ là tiếng đau khổ kia thoát ra từ những kiếp lầm than.

(Nam Cao-“Trăng sáng”).

3. Văn học phản ánh hiện thực nhưng không phải là chụp ảnh sao chép hiện thực một cách hời hợt nông cạn. Nhà văn không bê nguyên si các sự kiện, con người vào trong sách một cách thụ động, giản đơn. Tác phẩm nghệ thuật là kết quả của một quá trình nuôi dưỡng cảm hứng, thai nghén sáng tạo ra một thế giới hấp dẫn, sinh động. Thể hiện những vấn đề có ý nghĩa sâu sắc, bản chất của đời sống xã hội con người...Nhân vật trong tác phẩm của một thiên tài thực sự nhiều khi thật hơn cả con người ngoài đời, bởi sức sống lâu bền, bởi ý nghĩa điển hình của nó. Qua nhân vật ta thấy cả một tầng lớp, một giai cấp, một thời đại, thậm chí có nhân vật vượt lên khỏi thời đại, có ý nghĩa nhân loại, vĩnh cửu sống mãi với thời gian. (LLVH)

4. Cuộc đời là nơi xuất phát cũng là nơi đi tới của văn học. (Tố Hữu)

5. Nghệ thuật đó là sự mô phỏng tự nhiên. (Puskin)

6. Văn học là nhân học (Gorki)

7. Nghệ thuật bao giờ cũng là tiếng nói tình cảm của con người, là sự tự giãi bày và gửi gắm tâm tư. (Lê Ngọc Trà)

8. Văn chương có loại đáng thờ và loại không đáng thờ. Loại không đáng thờ là loại chỉ chuyên chú ở văn chương, loại đáng thờ là loại chuyên chú ở con người. (Nguyễn Văn Siêu).

9. Văn học thực chất là cuộc đời. Văn học sẽ không là gì cả nếu không vì cuộc đời mà có. Cuộc đời là nơi xuất phát và cũng là nơi đi tới của văn học. (Tố Hữu)

10. Nghệ thuật là lĩnh vực của cái độc đáo. Vì vậy đòi hỏi người sáng tạo phải có phong cách nổi bật, tức là có cái gì rất riêng mới lạ trong phong cách của mình. (Văn học 12 nhận định)

11. Nghệ thuật bao giờ cũng là tiếng nói của tình cảm con người, là sự tự giãi bày và gửi gắm tâm tư. (Lê Ngọc Trà).

12. Văn học giúp con người hiểu được bản thân mình, nâng cao niềm tin vào bản thân mình và làm nảy nở ở con người khát vọng hướng tới chân lý. (M.Gorki)

13. Những cuộc chiến qua đi, những trang lịch sử của từng dân tộc được sang trang, các chiến tuyến có thể được dựng lên hay san bằng. Nhưng những tác phẩm đi xuyên qua mọi thời đại, mọi nền văn hóa hoặc ngôn ngữ cuối cùng vẫn nằm ở tỉnh nhân bản của nó. Có thể màu sắc, quốc kì, ngôn ngữ hay màu da chúng ta khác nhau. Nhưng máu chúng ta đều có màu đỏ, nhịp tim đều giống nhau. Văn học cuối cùng là viết về trái tim con người.

(Maxin Malien)

14. Cảm động lòng người trước hết không gì bằng tình cảm và tình cảm là cái gốc của văn chương. (Bạch Cư Dị)

15. Nói nghệ thuật tức là nói đến sự cao cả của tâm hồn. Đẹp tức là một cái gì cao cả. Đã nói đẹp là nói cao cả. Có khi nhà văn miêu tả một cái nhìn rất xấu, một tội ác, một tên giết người nhưng cách nhìn, cách miêu tả phải cao cả. (Nguyễn Đình Thi) 16. Không có gì nghệ thuật hơn bản thân lòng yêu quý con người. (Van Gốc) 17. Văn chương bất hủ cổ kim đều viết bằng huyết lệ. (Lâm Ngũ Đường)

18. Con người đến với cuộc sông từ nhiều nẻo đường, trên muôn vàn cung bậc phong phú nhưng tiêu điểm mà con người hướng đến vẫn là con người. (Đặng Thai Mai)

19. Cuộc sống còn tuyệt vời biết bao trong thực tế và trên trang sách. Nhưng cuộc sống cũng bị thảm biết bao. Cái đẹp còn trộn lẫn niềm sầu buồn. Cái nên thơ còn lóng lánh giọt nước mắt ở đời. (“Nhật ký của Nguyễn Văn Thạc”)

20. Một tác phẩm nghệ thuật là kết quả của tình yêu. Tình yêu con người, ước mơ cháy bỏng vì một xã hội công bằng, bình đẳng, bác ái luôn luôn thôi thúc các nhà văn sống và viết, vắt cạn kiệt những dòng suy nghĩ, hiến dâng máu nóng của mình cho nhân loại.(Leptonxtoi)

21. Tôi khuyên bạn nên đọc truyện cổ tích... thơ ngụ ngôn, các tuyển tập ca dao...Hãy đi câu vào vẻ đẹp quyến rũ của ngôn ngữ bình dân, hãy đi sâu vào những câu hài hòa cân đối trong các bài ca, trong truyện cổ tích... Bạn sẽ thấy ở đó sự phong phú lạ thường của các hình tượng, sự giản dị sức mạnh làm say đắm lòng người, vẻ đẹp tuyệt vời của những đinh nghĩa...Hãy đi sâu vào những tác phẩm của nhân dân, nó trong lành như nguồn nước ngọt ngào, tươi mát, róc rách từ khe núi chảy ra. (M. Gorki)

22. Tất cả mọi nghệ thuật đều phục vụ cho một nghệ thuật vĩ đại nhất là nghệ thuật sống trên Trái Đất. (Béc-tôn Brếch)

23. Không có câu chuyện cổ tích nào đẹp hơn câu chuyện do chính cuộc sống viết ra. (Andecxen)

24. Các ông muốn tiểu thuyết cử là tiểu thuyết. Tôi và các nhà văn cùng chí hướng với tôi muốn tiểu tiểu thuyết là thực sự ở đời. (Vũ Trọng Phụng)

25. Văn chương có loại đáng thờ và không đáng thờ. Loại không đáng thờ là loại chuyên chú ở văn chương. Loại đáng thờ là loại chuyên chú ở con người. (Nguyễn Văn Siêu) 26. Con hãy lắng nghe nỗi buồn của cành cây héo khô, của chim muông què quặt, của hành tinh lạnh ngắt. Nhưng trước hết con hãy lắng nghe nỗi buồn của con người. (Nadimetlicmet)

27. Nhà văn đương đại Italia Claudio Magris viết rằng: Văn học không quan tâm đến những câu trả lời do nhà văn đem lại, mà quan tâm đến những câu hỏi do nhà văn đặt ra, và những câu hỏi này, luôn luôn rộng hơn bất kỳ một câu trả lời cặn kẽ nào. 28. Một tác phẩm nghệ thuật là kết quả của tình yêu. (L. Tônxtôi)

29. Văn học phản ánh hiện thực nhưng không phải là chụp ảnh sao chép hiện thực một cách hời hợt nông cạn. Nhà văn không bê nguyên si các sự kiện, con người vào trong sách một cách thụ động, giản đơn. Tác phẩm nghệ thuật là kết quả của một quá trình nuôi dưỡng cảm hứng, thai nghén sáng tạo ra một thế giới hấp dẫn sinh động...thể hiện những vấn đề có ý nghĩa sâu sắc, bản chất của đời sống xã hội con người...Nhân vật trong tác phẩm của một thiên tài thật sự nhiều khi thật hơn cả con người ngoài đời bởi sức sống lâu bền, bởi ý nghĩa điển hình của nó. Qua nhân vật ta thấy cả một tầng lớp, một giai cấp, một thời đại, thậm chí có nhân vật vượt lên khỏi thời đại, có ý nghĩa nhân loại, vĩnh cửu sống mãi với thời gian. (LLVH)

30. Cái đẹp là cuộc sống. (Secnusepxki)

31. Những kết luận khoa học như những thỏi vàng chỉ lưu hành trong một phạm vi nhỏ hẹp. Còn tri thức từ những tác phẩm văn chương như những đồng tiền nhỏ dễ dàng lưu thông len lỏi đến với người ta.

32. Như một hạt giống vô hình, tư tưởng gieo vào tâm hồn nghệ sĩ và từ mảnh đời màu mở ấy nó triển khai thành một hình thức xác định, thành các hình tượng nghệ thuật đầy vẻ đẹp và sức sống. (Bêlinxki)

33. Đối tượng mà anh muốn nói đến dù là cái gì cũng chỉ có 1 từ de biểu hiện nó. (Mopat xăng-Pháp)

34. Nghệ thuật bao giờ cũng là tiếng nói của tình cảm con người, là sự tự giãi bày và gửi gắm tâm tư. (Lê Ngọc Trà)

35. Xét đến cùng, ý nghĩa thực sự của văn học là nhân đạo hóa con người. (M. Gorki)

 II. MỘT SỐ QUAN NIỆM NHẬN ĐỊNH VỀ NHÀ VĂN

1. Nếu tác giả không có lối đi riêng thì người đó không bao giờ là nhà văn cả...Nếu anh không có giọng riêng, anh ta khó trở thành nhà văn thực thụ. (Sê khốp)

2. Trước hết là các nghệ sĩ lớn, sau đó mới đến các nhà khoa học, họ xứng đáng hơn ai hết được hưởng sự kính của con người. (Einstein)

3. Giống như ngọn lửa thần bốc lên từ những cành khô, tài năng bắt nguồn từ những tình cảm mạnh mẽ nhất của con người. (Raxun Gazatop)

4. Nhà văn phải là nhà thư ký trung thành của thời đại. (Banlzac)

5. Nhà văn phải biết khơi lên ở con người niềm trắc ẩn, ý thức phản kháng cái ác; cái khát vọng khôi phục và bảo vệ những cái tốt đẹp. (Ai-ma-top )

6. Nhà văn là người cho máu. (Nữ văn sĩ Pháp Elsa Trisolet)

7. Một nghệ sĩ chân chính phải là một nhà nhân đạo từ trong cốt tủy. (Sê-Khốp)

8. Nghệ sĩ là người biết khai thác những ấn tượng riêng chủ quan của mình, tìm thấy những ấn tượng đó có giá trị khái quát và biết làm cho những ấn tượng đó có những hình thức riêng. (M. Gorki)

9. Nhà văn phải là người đi tìm gắng đi tìm những hạt ngọc ẩn giấu trong bề sâu tâm hồn của con người. (Nguyễn Minh Châu)

10. Nhà văn tồn tại ở trên đời trước hết để làm công việc giống như kẻ nâng giấc cho những con người bị cùng đường, tuyệt lộ, bị cái ác hoặc số phận đen đủi dồn đến chân tường. Những con người cả tâm hồn và thể xác bị hắt hủi và đọa đày đến ê chề, hoàn toàn mất hết lòng tin vào con người và cuộc đời. Nhà văn tồn tại ở trên đời để bênh vực cho những con người không có ai để bênh vực. (Nguyễn Minh Châu)

11. Một nhà văn thiên tài là người muốn cảm nhận mọi vẻ đẹp man mác của vũ trụ. (Thạch Lam).

12. Nhà văn phải “đứng trong lao khổ, mở hồn ra đón lấy mọi vang động của đời”. 13. Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương rồi. Nhưng sự cẩu thả trong văn chương thì thật là đê tiện. (Nam Cao)

14. Ở đâu có lao động thì ở đó có sáng tạo ra ngôn ngữ. Nhà văn không chỉ học tập ngôn ngữ của nhân dân mà còn là người phát triển ra ngôn ngữ sáng tạo, không nên ăn bám vào người khác. Giàu ngôn ngữ thì văn sẽ hay...Cũng cùng 1 vốn ngôn ngữ ấy nhưng sử dụng có sáng tạo thì văn sẽ có bề thế và kích thước.Có vốn mà không biết sử dụng chỉ như nhà giàu giữ của. Dùng chữ như đánh cờ tướng, chữ nào để chỗ nào phải đúng vị trí của nó.Văn phải linh hoạt.Văn không linh hoạt gọi là văn cứng đơ thấp khớp. (Nguyễn Tuân)

15. Cái quan trọng trong tài năng văn học và tôi nghĩ rằng cũng có thể trong bất kì tài năng nào, là cái mà tôi muốn gọi là tiếng nói của riêng mình. (Ivan Tuốc ghê nhi ép). Nền đất ẩm, chiếu manh, trang giấy trắng

16.

Anh khi sinh bao nhiêu vật cho đời

Nên anh chết như chuyến đi dài hạn

Bởi họ sống thay anh có mặt giữa muôn đời. (Đào Cảng)

17. Điều quan trọng hơn hết trong sự nghiệp của những nhà văn vĩ đại ấy lại là cuộc sống, trường đại học chân chính của thiên tài. Họ đã biết đời sống xã hội của thời đại,  đã cảm thấy sâu sắc mọi nỗi đau đớn của con người trong thời đại, đã rung động tận đáy tâm hôn với những nỗi lo âu, bực bội, tủi hổ và những ước mong tha thiết nhất của loài người. Đó chính là cái hơi thở, cái sức sống của những tác phẩm vĩ đại. (Đặng Thai Mai)

18. Đối với nhà thơ thì cách viết, bút pháp của anh ta là 1 nửa việc làm. Dù bài thơ thể hiện ý tử độc đáo đến đâu, nó cũng nhất thiết phải đẹp. Không chỉ đơn giản là đẹp mà còn đẹp 1 cách riêng. Đối với nhà thơ, tìm cho ra bút pháp của mình-nghĩa là trở thành nhà thơ. (Raxun Gamzatop).

19. Với Thạch Lam: Thiên chức của nhà văn cũng như những chức vụ cao quý khác là phải nâng đỡ những cái tốt để trong đời có nhiều công bằng, thương yêu hơn.

20. Niềm vui của nhà văn chân chính là niềm vui của người dẫn đường đến xứ sở cái đẹp. (Pautopxki)

21. Trong tác phẩm “Theo giòng”, Thạch Lam viết: Công việc của nhà văn là phát hiện ra cái đẹp ở chỗ không ai ngờ tới, tìm cái đẹp kín đáo và che lấp của sự vật, để cho người đọc 1 bài học trông nhìn và thưởng thức.

22. Cái quan trọng trong tài năng văn học và tôi nghĩ rằng cũng có thể trong bất kì tài năng nào, là cải mà tôi muốn gọi là tiếng nói của riêng mình. (Ivan Tuốc Ghê Nhiép) 23. Cuộc bể dâu mà con người nhìn thấy trong văn thơ dân tộc là máu trong trái tim của người nghệ sĩ. (Tố Hữu)

24. Hãy đập vào tim anh-Thiên tài là nơi đó. (A.De Muytxe)

25. Có những đêm không ngủ, mắt rực cháy và thổn thức, lòng tràn ngập nhớ nhung...Khi đó tôi viết. (Lecmôntop)

26. Tôi thu thập hình tượng cũng như con ong hút mật vậy. Một con ong phải bay một đoạn đường bằng sáu lần xích đạo trong một năm ba tháng và đậu lên bảy triệu bông hoa để làm nên một gam mật. (P.Povlenko)

27. Vạt áo của triệu nhà thơ không bọc hết vàng mà đời rơi vãi. Hãy nhặt lấy chữ của đời mà góp nên trang. (Chế Lan Viên)

28. Một nhà nghệ sĩ chân chính phải là nhà nhân đạo trong cốt tủy. (Sê khốp)

29. Nhà văn phải biết khơi lên ở con người niềm trắc ẩn, ý thức phản kháng cái ác; cái khát vọng khôi phục và bảo vệ những cái tốt đẹp. (Ai ma tập)

30. Thiên chức của nhà văn cũng như những chức vụ cao quý khác là phải nâng đỡ những cái tốt để trong đời có nhiều công bằng, thương yêu hơn. (Thạch Lam)

31. Công việc của nhà văn là phát hiện ra cái đẹp ở chỗ không ai ngờ tới, tìm cái đẹp kín đáo và che lấp của sự vật, để cho người đọc một bài học trông nhìn và thưởng thức. (Thạch Lam)

32. Nhà văn là người cho máu. (Enxa Toriole)

33. Văn học là nhân học. (Gorki)

34. Nghệ sĩ là người biết khai thác những ấn tượng riêng chủ quan của mình, tìm thấy những ấn tượng đó có giá trị khái quát và biết làm cho những ấn tượng đó có những hình thức riêng. (M.Gorki)

III. MỘT SỐ QUAN NIỆM, NHẬN ĐỊNH VỀ TÁC PHẨM VĂN HỌC

1. Mỗi tác phẩm nghệ thuật phải là mỗi phát minh về hình thức và khám phá mới về nội

dung. (Lêonit Lêonop)

2. L.Tônx tôi khẳng định: Một tác phẩm nghệ thuật là kết quả của tình yêu. Tình yêu con người, ước mơ chảy bỏng vì 1 xã hội công bằng, bình đẳng bác ái luôn luôn thôi thúc các nhà văn sống và viết, vắt kiện cạt những dòng suy nghĩ, hiến dâng bầu máu nóng của mình  cho nhân loại.

3. Giá trị của 1 tác phẩm nghệ thuật trước hết là ở giá trị tư tưởng của nó. Nhưng là tư tưởng đã được rung lên ở các bậc tình cảm, chứ không phải là cái tư tưởng nằm thăng đơ trên trang giấy. Có thể nói, tình cảm của người viết là khâu đầu tiên cũng là khâu sau cùng trong quá trình xây dựng tác phẩm lớn. (Nguyễn Khải)

6. Chi tiết làm nên bụi vàng của tác phẩm. (Pauxtopxki)

7. Tác phẩm chân chính không kết thúc ở trang cuối cùng, không bao giờ hết khả năng kể chuyện khi câu chuyện về các nhân vật đã kết thúc. Tác phẩm nhập vào tâm hồn của thức của bạn đọc, tiếp tục sống và hành động như một lực lượng nội tâm, như sự dằn vặt và ánh sáng của lương tâm, không bao giờ tàn tạ như thi ca của sự thật. (Aimatop) 8. Phải đẩy tới chóp đỉnh cao của mâu thuẫn thì sự sống nhiều hình mới vẽ ra. (Heghen) 9. Trong tác phẩm Đời thừa Nam Cao cho rằng: Một tác phẩm thật giá trị, phải vượt lên bên trên tất cả bờ cõi và giới hạn, phải là một tác phẩm chung cho cả loài người. Nó phải chứa đựng một cái gì lớn lao, mạnh mẽ, vừa đau đớn lại vừa phấn khởi. Nó ca tụng lòng thương, tình bác ái, sự công bình...Nó làm cho người gần người hơn.

10. Tác phẩm nghệ thuật sẽ chết nếu nó miêu tả cuộc sống chỉ để miêu tả, nếu nó không phải là tiếng thét khổ đau hay lời ca tụng hân hoan, nếu nó không đặt ra những câu hỏi hoặc trả lời những câu hỏi đó. (Bêlinxki)

11. Mỗi tác phẩm đều có ít nhiều nhà văn. (Thạch Lam)

IV. MỘT SỐ QUAN NIỆM, NHẬN ĐỊNH VỀ GIÁ TRỊ CỦA VĂN HỌC

1. Văn học làm cho con người thêm phong phú, tạo khả năng cho con người lớn lên, hiểu được con người nhiều hơn. (M.L.Kalinine)

2. Đối với tôi văn chương không phải là cách đem đến cho người đọc sự thoát ly hay sự quên; trái lại văn chương là một thứ khí giới thanh cao và đắc lực mà chúng ta có, để vừa tố cáo và thay đổi một cái thế giới giả dối, tàn ác, vừa làm cho lòng người đọc thêm trong sạch và phong phú thêm. (Thạch Lam)

3. Văn học giúp con người hiểu được bản thân mình, nâng cao niềm tin vào bản thân mình và làm nảy nở ở con người khát vọng hướng tới chân lý. (M. Gorki)

4. Một tiểu thuyết thực sự hứng thú là tiểu thuyết không chỉ mua vui cho chúng ta, mà còn chủ yếu hơn là giúp đỡ chúng ta nhận thức cuộc sống, lí giải cuộc sống. (Giooc-giơ Đuy-a-men).

5. Xét đến cùng, ý nghĩa thực sự của văn học là nhân đạo hóa con người. (Đề thi HSG văn toàn quốc bảng B năm 1996)

6. Một tác phẩm thật giá trị phải vượt lên trên tất cả bờ cõi và giới hạn, phải là một tác phẩm chung cho tất cả loài người. Nó phải chứa đựng nột cái gì lớn lao, mạnh mẽ, vừa đau đớn lại vừa phấn khởi, nó ca tụng lòng thương, tình bác ái, sự công bằng...Nó làm cho người gần người hơn. (“Đời thừa”-Nam Cao)

7. Tôi muốn tác phẩm của tôi giúp mọi người trở nên tốt, có tâm hồn thuần khiết, tôi muốn chúng góp phần gợi dậy tình yêu con người, đồng loại và ý muốn đấu tranh mãnh liệt cho những lí tưởng của chủ nghĩa nhân đạo và sự tiến bộ của loài người. (Sô-Lô- Khốp)

8. Nếu truyện Kiều là một dòng sông thì thơ chữ Hán là những con suối nhỏ, tất cả đều đổ vào đại dương mênh mông là chủ nghĩa nhân đạo của nhà thơ. (Nguyễn Đăng Mạnh)

9. Văn chương phải là thế trận đuổi nghìn quân giặc. (Trần Thái Tông)

10. Thanh nam châm thu hút mọi thế hệ vẫn là cái cao thượng, cái đẹp và cái nhân đạo của lòng người. (Xê-Lê-Khốp)

11. Cốt lõi của lòng nhân đạo là lòng yêu thương. Bản chất của nó là chữ tâm đối với

con người. (Hoài Chân)

12. Nếu như cảm hứng nhân bản nghiêng về đồng cảm với những khát vọng 1 người, cảm hứng nhân văn thiên về ngợi ca vẻ đẹp của của con người thì cảm hứng nhân đạo là cảm hứng bao trùm. (Hoài Thanh)

13. Tư tưởng nhân đạo xuyên suốt văn học từ xưa đến nay. Khái niệm nhân đạo có những tiền thân của nó, trong lời nói thông thường đó là “tình thương, lòng thương người”. (Lê

Trí Viễn)

14. Nghệ thuật là sự vươn tới, sự níu giữ mãi mãi. Cái cốt lõi của nghệ thuật là tinh nhân đạo. (Nguyên Ngọc)

15. Xét đến cùng, ý nghĩa thực sự của văn học là nhân đạo hóa con người. (M. Gorki) 16. Nói tới giá trị nhân đạo là nói tới thái độ của người nghệ sĩ dành cho con người mà hạt nhân căn bản là lòng yêu thương con con người. (Từ điển văn học)

17. Văn hoá nghệ thuật là 1 mặt trận. Anh chị em là chiến sĩ trên mặt trận ấy. (Hồ Chí

Minh)

V. QUAN NIỆM VỀ MỐI QUAN HỆ NHÀ VĂN-ĐỌC GIẢ

1. Người sáng tác là nhà văn, người tạo nên số phận cho tác phẩm là độc giả. (M.Gorki) 2. Cái bóng của độc giả đang cuối xuống sau lưng nhà văn khi nhà văn ngồi dưới tờ giấy trắng. Nó có mặt ngay cả khi nhà văn không thừa nhận sự có mặt đó. Chính độc giả đã ghi lên tờ giấy trắng cái dấu hiệu vô hình không thể tẩy xóa được của mình. (LLVH) 3. Bạn ơi hãy suy nghĩ bằng trái tim và hãy đọc cảm xúc bằng lí trí. (Phôntan)

 VI. MỘT SỐ QUAN NIỆM VỀ PHONG CÁCH NHÀ VẪN

1. Nghệ thuật là lĩnh vực của cái độc đáo. Vì vậy nó đòi hỏi phải có phong cách, tức là phải có nét gì đó rất mới, rất riêng thể hiện trong tác phẩm của mình. (Nguyễn Tuân) 2. Làm người thì không có cái tôi...nhưng làm thơ thì không thể không có cái tôi. (Viên Mai)

3. Điều còn lại đối với mỗi nhà văn chính là giọng nói của riêng mình.

4. Không có tiếng nói riêng không mang lại những điều mới mẻ cho văn chương mà chỉ biết dẫm theo đường mòn thì tác phẩm nghệ thuật sẽ chết. (Lêonit Leonop)

5. Nếu một tác giả không có lối đi riêng của mình thì người đó sẽ không bao giờ là nhà văn học được. (T. Sê-khốp)

6. Nếu như Nguyễn Công Hoan đời là mảnh ghép của những nghịch cảnh, với Thạch Lam đời là miếng vải có lổ thủng, những vết ố, nhưng vẫn nguyên vẹn, thì với Nam Cao, cuộc đời là tấm áo cũ bị xé rách tả tơi từ cái làng Vũ Đại đến mỗi gia đình, mỗi số phận. 7. Nghệ thuật là lĩnh vực của sự độc đáo vì vậy nó đòi hỏi người viết sự sáng tạo phong cách mới lạ, thu hút người đọc. (Phương Lựu)

VII. MỘT SỐ QUAN NIỆM VỀ TÌNH HUỐNG TRUYỆN

1. Tình huống là một lát cắt của sự sống, là một sự kiện diễn ra có phần bất ngờ nhưng cái quan trọng là sẽ chi phối nhiều điều trong cuộc sống con người. (Nguyễn Minh Châu)

2. Tình huống là lát cắt của thân cây mà qua đó ta thấy được trăm năm đời thảo mộc.

3. Tình huống là sự kiện mà tại sự kiện đó tính cách của con người được bộc lộ.

4. Tình huống là một khoảnh khắc của dòng chảy đời sống mà qua khoảnh khắc thấy được vĩnh viễn, qua giọt nước thấy được đại dương.

5. Tình huống là một sự kiện đặc biệt trong đời sống, là kết quả của mối quan hệ đơi sống nên nó éo le và nghịch cảnh.

VIII. NHẬN ĐỊNH CỦA CÁC TÁC GIẢ NỔI TIẾNG VỀ VĂN HỌC

1. Vạt áo của triệu nhà thơ không bọc hết vàng mà đời rơi vãi. Hãy nhặt lấy chữ của đời mà góp nên trang (Chế Lan Viên)

2. Tôi thu thập hình tượng cũng như con ong hút mật vậy. Một con ong phải bay một đoạn đường bằng sáu lần xích đạo trong một năm ba tháng và đậu lên bảy triệu bông hoa để làm nên một gam mật. (P.Povlenko)

3. Chi tiết làm nên bụi vàng của tác phẩm. (Pauxtopxki)

4. Những câu thơ lấp lánh như những tấm huy chương. (Pon-Valeri)

5. Cuộc đời là nơi xuất phát cũng là nơi đi tới của văn học. (Tố Hữu)

6. Nhà văn là người cho máu. (Enxa Toriole)

7. Thơ là bà chúa của nghệ thuật. (Xuân Diệu)

8. Văn học là nhân học. (Gorki)

9. Nghệ sĩ là người biết khai thác những ấn tượng riêng chủ quan của mình, tìm thấy những ấn tượng đó có giá trị khái quát và biết làm cho những ấn tượng đó có những hình thức riêng. (M.Gorki)

10. Nghệ thuật là lĩnh vực của sự độc đáo vì vậy nó đòi hỏi người viết sự sáng tạo phong cách mới lạ, thu hút người đọc. (Phương Lựu)

11. Cái bóng của độc giả đang cúi xuống sau lưng nhà văn khi nhà văn ngồi dưới tờ giấy trắng. Nó có mặt ngay cả khi nhà văn không thừa nhận sự có mặt đó. Chính độc giả đã ghi lên tờ giấy trắng cái dấu hiệu vô hình không thể tẩy xoá được của mình. (Sách Lý luận văn học)

12. Phải đẩy tới chóp đỉnh cao của mâu thuẫn thì sự sống nhiều hình mới vẽ ra. (Heghen)

13. Tác phẩm chân chính không kết thúc ở trang cuối cùng, không bao giờ hết khả năng kể chuyện khi câu chuyện về các nhân vật đã kết thúc. Tác phẩm nhập vào tâm hồn và ý thức của bạn đọc, tiếp tục sống và hành động như một lực lượng nội tâm, như sự dằn vặt và ánh sáng của lương tâm, không bao giờ tàn tạ như thi ca của sự thật. (Aimatop)

14. Tình huống là một lát cắt của sự sống, là một sự kiện diễn ra có phần bất ngờ nhưng cái quan trọng là sẽ chi phối nhiều điều trong cuộc sống con người. (Nguyễn Minh Châu)

15. Văn học phản ánh hiện thực nhưng không phải là chụp ảnh sao chép hiện thực một cách hời hợt nông cạn. Nhà văn không bê nguyên si các sự kiện, con người vào trong sách một ca chs thụ động, giản đơn. Tác phẩm nghệ thuật là kết quả của một quá trình nuôi dưỡng cảm hứng. thai nghén sáng tạo ra một thế giới hấp dẫn, sinh động... Thể hiện những vấn đề có ý nghĩa sâu sắc, bản chất của đời sống xã hội con người... Nhân vật trong tác phẩm của một thiên tài thực sự nhiều khi thật hơn cả con người ngoài đời, bởi sức sống lâu bền, bởi ý nghĩa điển hình của nó. Qua nhân vật ta thấy cả một tầng lớp, một giai cấp, một thời đại, thậm chí có nhân vật vượt lên khỏi thời đại, có ý nghĩa nhân loại, vĩnh cửu sống mãi với thời gian. (LLVH)

16. Mỗi tác phẩm nghệ thuật là một phát minh về một hình thức, một khám phá mới về nội dung. (Leonit Leonop)

17. Thơ là tiếng nói của tri âm. (Tố Hữu)

18. Cái đẹp là cuộc sống. (Secnisepxki)

19. Giọng ca buồn là thích hợp nhất cho thơ ca. (Etga Pô)

20. Thơ ca phải say mới thích. (Tố Hữu)

21. Bạn ơi hay suy nghĩ bằng trái tim. Và hãy đọc cảm xúc bằng lý trí. (Phôntan) 22. Các ông muốn tiểu thuyết cứ là tiểu thuyết. Tôi và các nhà văn cùng chí hướng như tôi muốn tiểu thuyết là thực sự ở đời. (Vũ Trọng Phụng)

23. Người sáng tác là nhà văn và người tạo nên số phận cho tác phẩm là độc giả(M.Gorki)

24. Hãy đập vào tim anh-Thiên tài là nơi đó. (A.De Muytxe)

25. Từ bao giờ cho đến bây giờ, từ Homero đến kinh thi, đến ca dao Việt Nam thơ vẫn là một sức đồng cảm mãnh liệt và quảng đại. Nó đã ra đời giữa những vui buồn của loài người cho đến ngày tận thế. (Hoài Thanh)

26. Thơ chính là tâm hồn. (M.Gorki)

21. Văn chương phải là thế trận đuổi nghìn quân giặc. (Trần Thái Tông)

28. Do tình sinh ý, do ý sinh chữ, bởi cái này mà có cái kia cũng là thế cả. (Bùi Dương Lịch)

29. Trước hết là các nghệ sĩ lớn, sau đó mới đến các nhà khoa học, họ xứng đáng hơn ai hết được hưởng sự kính trọng của con người. (Einstein)

30. Những gì tôi viết ra là những gì thương yêu nhất của tôi, những ước mong nhức nhối của tôi. (Nguyên Hồng)

31. Mỗi tác phẩm đều có ít nhiều nhà văn. (Thạch Lam)

32.

Nền đất ẩm, chiếu manh, trang giấy trắng

Anh khi sinh bao nhiêu vật cho đời

Nên anh chết như chuyến đi dài hạn

Bởi họ sống thay anh có mặt giữa muôn đời

(Đào Cảng)

33. Nếu tác giả không có lối nói riêng của mình thì người đó không bao giờ là nhà văn cả. Nếu anh ta không có giọng riêng, anh ta khó trở thành nhà văn thực thụ. (Sekhop) 34. Thơ là thơ, đồng thời là hoạ, là nhạc, là chạm khắc theo một cách riêng. (Sóng Hồng)

35. Có những đêm không ngủ, mắt rực cháy và thổn thức, lòng tràn ngập nhớ nhung... Khi đó tôi viết. (Lecmôntop)

36. Nếu những nỗi đau khổ từ lâu bị kiềm chế, nay sôi sục dâng lên trong lòng thì tôi viết. (Nêkratxtop)

37. Mỗi khi có gì chất chứa trong lòng, không nói ra, không chịu được thì lại cần thấy

làm thơ. (Tố Hữu)

38. Thi sĩ không phải là Người, nó là Người Mơ, Người Say, Người Điên. Nó là Tiên, là Ma, là Quỷ... (Chế Lan Viên)

39. Thơ là tiếng lòng. (Diệp Tiếp)

40. Nghệ thuật đó là sự mô phỏng tự nhiên. (Puskin)

41. Đau đớn thay cho những kiếp sống muốn cất cánh bay cao nhưng lại bị cơm áo ghì sát đất. (Sống Mòn-Nam Cao)

42. Điều quan trọng hơn hết trong sự nghiệp của những nhà văn vĩ đại ấy lại là cuộc sống, trường đại học chân chính của thiên tài. Họ đã biết đời sống xã hội của thời đại, đã cảm thấy sâu sắc mọi nỗi đau đớn của con người trong thời đại, đã rung động tận đáy tâm hồn với những nỗi lo âu, bực bội, tủi hổ và những ước mong tha thiết nhất của loài người. Đó chính là cái hơi thở, cái sức sống của những tác phẩm vĩ đại. (Đặng Thai Mai)

43. Trong “Thi nhân Việt Nam”, Hoài Thanh nhận định: Từ bao giờ đến bây giờ, từ Hômero đến kinh thi đến ca dao việt nam, thơ vẫn là 1 sức đông cảm mãnh liệt và quảng đại. Nó đã ra đời giữa những vui buồn của loài người và nó sẽ kết bạn với loài người cho đến ngày tận thế.

44. Tổ Hữu nói: Thơ chỉ bật ra trong tim ta khi cuộc sống đã tràn đầy.

45. Nói như Maiacopxki: Làm thơ là cân 1 phần nghìn milligram quặng chữ

46. Thơ ca là tiếng hát của trái tim,là nơi dừng chân của tâm hồn, do đó không giản đơn mà cũng không thần bí, thiêng liêng...Thơ ca chân chính phai rlaf nguồn thức ăn tinh thần nuôi tâm hồn phát triển,nó không được là thứ thuốc phiện tinh thần êm ái mà nhỏ

nhen, độc hại.

47. Nhà thơ Lưu Trọng Lư cho rằng: Một câu thơ hay là 1 câu thơ có sức gợi.

48. Văn học 12 nhận định: Nghệ thuật là lĩnh vực của cái độc đáo. Vì vậy đòi hỏi người sáng tạo phải có phong cách nổi bật, tức là có cái gì rất riêng mới lạ trong phong cách

của mình.

49. L.Tônx tôi khẳng định: Một tác phẩm nghệ thuật là kết quả của tình yêu. Tình yêu con người, ước mơ cháy bỏng vì 1 xã hội công bằng, bình đẳng bái ái luôn luôn thôi thúc các nhà văn sống và viết, vắt kiện cạt những dòng suy nghĩ, hiến dâng bầu máu nóng của mình cho nhân loại.

50. Với Thạch Lam thì: Thiên chúc của nhà văn cũng như những chức vụ cao quý khác là phải nâng đỡ những cái tốt để trong đời có nhiều công bằng, thương yêu hơn.

51. Nghệ thuật bao giờ cũng là tiếng nói của tình cảm con người, là sự tự giãi bày và gửi gắm tâm tư. (Lê Ngọc Trà)

IX. NHẬN ĐỊNH VĂN HỌC HAY VỀ LÍ LUẬN, TÁC GIẢ, TÁC PHẨM

1. Nhà văn Nga M.Gorky có nói: Nghệ sĩ là con người biết khai thác những án tượng riêng-chủ quan-của mình, tìm thất trong những ấn tượng đó cái có giá trị khái quát và biết làm cho những ấn tượng ấy có được hình thức riêng.

2. L.Tonxtoi: Trong một nhân tài thì một phần mười là thiên bẩm và chín phần mười là nước mắt và mồ hôi.

3. Trong bài “Ngoại cảnh văn chương”, Hoài Thanh viết: Nhà văn không có phép thần thông để vượt ra ngoài thế giới này, nhưng thế giới này trong con mắt nhà văn phải có một hình sắc riêng. (“Bình luận văn chương”-Hoài Thanh, NXB Giáo dục, 1998, trang 54)

4. Cái đáng quí nhất ở ngòi bút Nam Cao là niềm tin sâu sắc ở bản chất tốt đẹp của người lao động.

5. Nghệ thuật không cần phải là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật có thể chỉ là tiếng đau khổ kia thoát ra từ những kiếp lầm than. (Nam Cao-“Trăng sáng”, 1943).

6. Nhà văn Sê-khốp có viết: Nhà văn chân chính trước hết phải là nhà nhân đạo từ trong cốt tuỷ.

7. Theo Lê-ô-nốp: Mỗi tác phẩm phải là một phát hiện về hình thức và khám phá về nội dung.

8. Quan niệm của J.Paul. Sartre: Tác phẩm văn học như con quay kì lạ, chỉ có thể xuất hiện trong vận động. Muốn làm cho nó xuất hiện, cần phải có một hoạt động cụ thể là sự đọc. Và tác phẩm văn học chỉ kéo dài chừng nào sự đọc còn có thể tiếp tục. Ngoài sự đọc ra, nó chỉ còn là những vệt đen trên giấy trắng.

9. Bàn về truyện ngắn có ý kiến ch rằng: Qua một nỗi lòng, một cảnh ngộ, một sự việc của nhân vật, nhà văn muốn đối thoại với bạn đọc một vấn đề nhân sinh.

10. Nhà văn tồn tại ở trên đời trước hết để làm công việc giống như kẻ nâng giấc cho những người cùng đường tuyệt lộ bị cái ác hoặc số phận đen đủi dồn đến chân tường bênh vực cho những người không còn ai bênh vực. (Nguyễn Minh Châu)

11. Nhà văn sáng tạo nhân vật để gửi gắm tư tưởng, tình cảm và quan niệm của mình về cuộc đời.

12. Điều đặc sắc là khi miêu tả người nông dân lưu manh hoá, Nam Cao không hề bôi nhọ nông dân, mà trái lại đã đi sâu vào nội tâm nhân vật để phát hiện và khẳng định nhân phẩm của họ bị xã hội cướp mất cả nhân hình lẫn nhân tính.

13. Bàn về ngôn ngữ trong thơ, Nguyễn Đình Thi viết: Điều kì diệu của thơ là mỗi tiếng, mỗi chữ ngoài cái nghĩa của nó, ngoài công dụng tên sự vật, bỗng tự phá tung mở rộng ra, gọi đến xung quanh nó những cảm xúc, những hình ảnh không ngờ, tỏa ra xung quanh nó một vùng ánh sáng động đậy. Sức mạnh nhất của câu thơ là sức gợi ấy. 14. Hà Minh Đức nhận xét: Thơ luôn giữ được phẩm chất đẹp và sức sống thanh xuân của mình nhờ ở sự sáng tạo.

15. Tác giả Nguyễn Tuân viết về thơ như sau: Thơ là ảnh, là nhân ảnh, thơ cũng ở loại cụ thể hữu hình. Nhưng nó khác với cái cụ thể của văn. Cũng mọc lên từ cái đống tài liệu thực tế, nhưng từ một cái hữu hình nó thức dậy được những vô hình bao la, từ một cái điểm nhất định mà nó mở được ra một cái diện không gian thời gian trong đó nhịp mãi lên một tấm lòng sứ điệp.

16. Từ một điểm nhất định, thơ “mở được ra một cái diện không gian thời gian trong đó nhịp mãi lên một tấm lòng sứ điệp”.

17. Nhà phê bình văn học Hoài Thanh nói: Thích một bài thơ thực chất là thích một con người đồng điệu.

18. Nhận xét về ngôn ngữ thơ trữ tình, sách Văn học 11 có viết... Thơ trữ tình “có một kiểu ngôn ngữ đặc biệt khác hẳn ngôn ngữ hàng ngày và ngôn ngữ văn xuôi nói chung. Nó được tổ chức một cách khác thường để biểu hiện được các sắc thái tinh vi của tư tưởng, tình cảm.

19. Giáo sư Nguyễn Đăng Mạnh từng nhận xét: Thơ không cần nhiều từ ngữ. Nó cũng không quan tâm đến hình xác của sự sống. Nó chỉ cần cảm nhận và truyền đi 1 chút linh hồn của cảnh vật thông qua linh hồn thi sỹ.

20. Cổ nhân “Thơ ca bắt rễ từ lòng người, nở hoa nơi từ ngữ”.

21. M.Gorki nói: văn học “giúp con người hiểu được bản thân mình, nâng cao niềm tin vào bản thân mình và làm nảy nở ở con người khát vọng hướng tới chân lý”.

22. “Thơ Tú Xương đi bằng cả hai chân hiện thực và trữ tình, mà cái chân hiện thực ở người Tú Xương chỉ là một cẳng chân trái. Tú Xương lấy cái chân phải trữ tình mà khiến cái chân trái tả thực”. (“Thời và thơ Tú Xương”-Nguyễn Tuân)

23. “Nam Cao lạnh lung quá, kéo mép lên mới nở được một nụ cười khó nhọc (...) thật ra mặt anh ta lạnh nhưng lòng anh ta sôi nổi”. (Nhận xét của nhà văn Tô Hoài)

24. Con người Nam Cao mảnh khảnh, thư sinh, ăn nói ôn tồn nhiều khi đến rụt rè, mỗi lúc lại đỏ mặt mà kì thực mang trong lòng một sự phản kháng mãnh liệt. (Nguyễn Đình Thi)

25. Nam Cao “biến mình thành kẹp chả dưới tay mình, tự đem mình ra quạt dưới than hồng”. (Nguyễn Minh Châu)

26. Nam Cao thường lấy bản thân mình ra để mà kiểm nghiệm. (Nguyễn Minh Châu) 27. Năm năm cho một sự nghiệp không lẫn với ai, năm năm trung thành với hướng đi không nghiêng ngả...năm năm cày xới để tự biếm họa, tự khẳng định, để có Nam Cao như hiện nay ta có. (GS Phong Lê)

28. Dù viết về đề tài nào, truyện của Nam Cao cũng thể hiện một tư tưởng chung: Nỗi băn khoăn đến đau đớn trước thực trạng con người bị hủy hoại về nhân phẩm do cuộc sống đói nghèo đẩy tới. (?)

29. Viết về người trí thức tiểu tư sản nghèo, Nam Cao đã mạnh dạn phân tích và mổ xẻ tất cả, không né tránh như Thạch Lam; không cực đoan,phiên diện như Vũ Trọng Phụng, cũng không thi vị hóa như Nhất Linh, Khái Hưng, ngòi bú của Nam Cao luôn luôn tỉnh

táo đúng mực. (Hà Minh Đức)

30. Nam Cao đã mạnh dạn đi theo một lối đi riêng, nghĩa là không đếm xỉa gì

đến sở

thích của độc giả. Nhưng tài năng của ông đã đem đến cho văn chương một lối văn mới sâu xa,chua chát và tàn nhẫn, thứ tàn nhẫn của con người biết tin ở tài năng của

mình, thiên chức của mình. (Hà Minh Đức)

31. Trong các trang truyện của Nam Cao, trang nào cũng có những nhân vật chính hoặc phụ đang đối diện với cái chỗ kiệt cùng với đời sống con người để rồi từ đó bắt buộc người ta phải bộc lộ mình ra, trước hết là tâm lí, nhẫn cách rồi tiếp đến sau cùng là cái nỗi đau khôn nguôi của con người. (Nguyễn Minh Châu)

32. Trong văn xuôi trước cách mạng, chưa có ai có được ngòi bút sắc sảo, gân guốc soi mói như của Nam Cao. (Nhà văn Lê Định Kỵ)

33. Về Vũ Trọng Phụng và “Số đỏ”:

Lưu Trọng Lữ nhận xét về con người Vũ Trọng Phụng: “Trên trang viết Vũ Trọng Phụng sắc sảo bao nhiêu thì trong cuộc đời VTP càng chân thành bấy nhiêu. Con người không giết quá một con muỗi. Nhưng thật kì diệu, văn chương của con người ấy làm cho kẻ trọc phú phải giật mình, kẻ trưởng giả phải cáu kỉnh”.

- Đọc “Số đỏ” nhiều nhà nghiên cứu nhận xét: “Đây là cái bi của người chết, cái hài của xã hội, cái vô phúc của gia đình giàu sang lắm tiền nhiều của nhưng thiếu tình người”.

34. Bút chiến với nhóm Tự lực văn đoàn: Các ông muốn tiểu thuyết cứ là tiểu thuyết. Tôi và các nhà văn cùng chí hướng như tôi muốn tiểu thuyết là sự thực ở đời. (Vũ Trọng Phụng)

35. Nhận định về “chất thép” trong thơ Hồ Chí Minh: “Khi Bác nói trong thơ có thép ta cũng cần tìm hiểu thế nào là thép trong thơ.Có lẽ phải hiểu 1 cách rất linh hoạt mới đúng. Không phải cứ nói chuyện thép, lên giọng thép mới có tinh thần thép”.

36. Ý kiến về văn chương: “Văn chương có loại đáng thờ và loại không đáng thờ. Loại không đáng thờ là loại chỉ chuyên chú ở văn chương, loại đáng thờ là loại chuyên chú ở con người”. (Nguyễn Văn Siêu)

37. Văn hoá nghệ thuật là 1 mặt trận. Anh chị em là chiến sĩ trên mặt trận ấy. (Hồ Chí Minh)

38. Văn chương không cần đến những người thợ khéo tay làm theo 1 vài kiểu mẫu đưa cho. Văn chương chỉ dung nạp những người biết đào sâu, biết tìm tòi, khơi những nguồn chưa ai khơi và sáng tạo những cái gì chưa có. (Nam Cao-“Đời thừa”)

39. Nguyễn Tuân: Văn chương trước hết phải là văn chương, nghệ thuật trước hết phải là nghệ thuật.

40. Raxun Gamzatốp: Giống như ngọn lửa bốc lên từ những cành khô, tài năng bắt nguồn từ những tình cảm mạnh mẽ của con người.

41. Thơ sinh ra từ tình yêu và lòng căm thù, từ nụ cười trong sáng hay từ những giọt nước mắt đắng cay. (Trích trong “Đaghetxta của tôi”)

42. Lecmôntốp: Có những đêm không ngủ, mắt rực sáng và thổn thức, lòng ngập tràn nhớ nhung...khi đó tôi viết.

43. Nêkratxôp: Nếu những nỗi đau khổ từ lâu bị kiềm chế, nay sục sôi dâng lên trong lòng thì tôi viết.

44. Tố Hữu: Mỗi khi có cái gì chất chứa trong lòng, không nói ra không chịu được thì lại thấy cần làm thơ.

45. Bielinxki: Nhà thơ, ngay cả các nhà thơ vĩ đại nhất cũng phải đồng thời là những nhà

46. Gorki: Người sáng tác là nhà văn và người tạo nên số phận cho tác phẩm là độc giả.

47. Đặng Thai Mai: Điều quan trọng hơn hết trong sự nghiệp của những nhà văn vĩ đại ấy lại là cuộc sống trường đại học chân chính của thiên tài. Họ đã biết đời sống của thời đại, đã sâu sắc cảm thấy mọi nỗi đau đớn của con người trong thời đại, đã rung động tận đáy tâm hồn với những nỗi lo âu, bực bội tủi hổ và những ước mong tha thiết nhất của loài người. Đó chính là cái hơi thở, sức sống của những tác phẩm vĩ đại.

 X. NHỮNG NHẬN ĐỊNH VỀ VĂN XUÔI

1. Nếu như cảm hứng nhân bản nghiêng về đồng cảm với những khát vọng con người, cảm hứng nhân văn thiên về ngợi ca vẻ đẹp của của con người thì cảm hứng vọng rất người của nhân đạo là cảm hứng bao trùm. (Hoài Thanh)

2. Đối với tôi văn chương không phải là cách đem đến cho người đọc sự thoát li hay sự quên; trái lại văn chương là một thứ khi giới thanh cao và đắc lực mà chúng ta có, để vừa tố cáo và thay đổi một cái thế giới giả dối, tàn ác, vừa làm cho lòng người đọc thêm trong sạch và phong phú hơn...(“Theo dòng”, Thạch Lam)

3. Một nhà nghệ sĩ chân chính phải là nhà nhân đạo trong cốt tuỷ. (Sê-khốp)

4. Nhà văn phải là người thư kí trung thành của thời đại. (Ban-dắc)

5. Văn học, đó là tư tưởng đi tìm cái đẹp trong ánh sáng (CharlesDuBos)

6. Nhà văn phải biết khơi lên ở con người niềm trắc ẩn, ý thức phản kháng cái ác; cái khát vọng khôi phục và bảo vệ những cái tốt đẹp. (Ai-ma-tốp)

8. Văn học giúp con người hiểu được bản thân mình, nâng cao niềm tin vào bản thân mình và làm nảy nở ở con người khát vọng hướng tới chân lí. (M. Go-rơ-ki)

9. Nghệ thuật không cần phải là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật không nên là ánh trăng lừa dối, nghệ thuật chỉ có thể là tiếng đau khổ kia thoát ra từ những kiếp lầm than. (“Trăng sáng”, Nam Cao)

10. Văn chương có loại đáng thờ và loại không đáng thờ. Loại không đáng thờ là loại chỉ chuyên chú ở văn chương, loại đáng thờ là loại chuyên chú ở con người. (Nguyễn Văn Siêu)

11. Tất cả mọi nghệ thuật đều phục vụ cho một nghệ thuật vĩ đại nhất là nghệ thuật sống trên trái đất. (Béc-tôn Brếch)

12. Một nhà văn thiên tài là người muốn cảm nhận mọi vẻ đẹp man mác của vũ trụ. (Thạch Lam)

13. Sống đã rồi hãy viết, hãy hoà mình vào cuộc sống vĩ đại của nhân dân. (Nam Cao)

14. Ở đâu có lao động thì ở đó có sáng tạo ra ngôn ngữ. Nhà văn không chỉ học tập ngôn ngữ của nhân dân mà còn là người phát triển ra ngôn ngữ sáng tạo, không nên ăn bám vào người khác. Giàu ngôn ngữ thì văn sẽ hay...Cũng cùng một vốn ngôn ngữ ấy nhưng sử dụng có sáng tạo thì văn sẽ có bề thế và kích thước. Có vốn mà không biết sử dụng chỉ như nhà giàu giữ của. Dùng chữ như đánh cờ tướng, chữ nào để chỗ nào phải đúng vị trí của nó. Văn phải linh hoạt. Văn không linh hoạt gọi là văn cứng đơ thấp khớp... (Nguyễn Tuân)

15. Giá trị của một tác phẩm nghệ thuật trước hết là ở giá trị tư tưởng của nó. Nhưng là đơ trên trang giấy. Có thể nói, tình cảm của người viết là khâu đầu tiên cũng là khâu sau tư tưởng đã được rung lên ở các bậc tình cảm, chứ không phải là cái tư tưởng nằm thẳng cùng trong quá trình xây dựng tác phẩm lớn. (Nguyễn Khải)

16. Mỗi tác phẩm phải là một phát minh về hình thức và khám phá mới về nội dung. (Lê-ô-nít Lê-ô-nốp)

17. Cái quan trọng trong tài năng văn học và tôi nghĩ rằng cũng có thể trong bất kì tài năng nào, là cái mà tôi muốn gọi là tiếng nói của riêng mình. (Ivan Tuốc-ghê-nhép)

18. Nếu tác giả không có lối đi riêng thì người đó không bao giờ là nhà văn cả...Nếu anh không có giọng riêng, anh ta khó trở thành nhà văn thực thụ. (Sê-khốp)

19. Đối với nhà thơ thì cách viết, bút pháp của anh ta là một nửa việc làm. Dù bài thơ thể hiện ý tứ độc đáo đến đâu, nó cũng nhất thiết phải đẹp. Không chỉ đơn giản là đẹp mà còn đẹp một cách riêng. Đối với nhà thơ, tìm cho ra bút pháp của mình-nghĩa là trở thành nhà thơ. (Raxun Gamzatốp)

20. Đối với con người, sự thực đối khi nghiệt ngã, nhưng bao giờ cũng dũng cảm củng cố trong lòng người đọc niềm tin ở tương lai. Tôi mong muốn những tác phẩm của tôi sẽ làm cho con người tốt hơn, tâm hồn trong sạch hơn, thức tỉnh tình yêu đối với con người và khát vọng tích cực đấu tranh cho lí tưởng nhân đạo và tiến bộ của loài người. (Sô-lô- khốp)

21. Văn học làm cho con người thêm phong phú, tạo khả năng cho con người lớn lên, hiểu được con người nhiều hơn. (M. L. Kalinine)

22. Một tiểu thuyết thực sự hứng thú là tiểu thuyết không chỉ mua vui cho chúng ta, mà còn chủ yếu hơn là giúp đỡ chúng ta nhận thức cuộc sống, lí giải cuộc sống. (Gioóc-giơ Đuy-a-men)

23. Văn học không quan tâm đến những câu trả lời do nhà văn đem lại, mà quan tâm đến những câu hỏi do nhà văn đặt ra, và những câu hỏi này, luôn luôn rộng hơn bất kì một câu trả lời cặn kẽ nào. (Claudio Magris-Nhà văn Ý)

24. Một tác phẩm nghệ thuật phải là kết quả của tình yêu. Tình yêu con người, ước mơ cháy bỏng vì một xã hội công bằng, bình đẳng bái ái luôn luôn thôi thúc các nhà văn sống và viết, vắt cạn kiệt những dòng suy nghĩ, hiến dâng bầu máu nóng của mình cho nhân loại. (L. Tôn-xtôi)

25. Thiên chức của nhà văn cũng như những chức vụ cao quý khác là phải nâng đỡ những cái tốt để trong đời có nhiều công bằng, thương yêu hơn. (Thạch Lam)

26. Công việc của nhà văn là phát hiện ra cái đẹp ở chỗ không ai ngờ tới, tìm cái đẹp kín đáo và che lấp của sự vật, để cho người đọc một bài học trông nhìn và thưởng thức. (Thạch Lam)

27. Nghệ thuật bao giờ cũng là tiếng nói của tình cảm con người, là sự tự giãi bày và gửi gắm tâm tư. (Lê Ngọc Trà)

28. Một tác phẩm thật giá trị, phải vượt lên trên tất cả bờ cõi và giới hạn, phải là một tác phẩm chung cho cả loài người. Nó phải chứa đựng một cái gì lớn lao, mạnh mẽ, vừa đau đớn lại vừa phấn khởi. Nó ca tụng lòng thương, tình bác ái, sự công bình...Nó làm cho người gần người hơn. (Nam Cao)

29. Sự cẩu thả trong bất cứ nghề gì cũng là một sự bất lương rồi. Nhưng sự cẩu thả trong văn chương thì thật là đê tiện. (“Đời thừa”, Nam Cao)

30. Tôi khuyên các bạn nên đọc truyện cổ tích...thơ ngụ ngôn, các tuyển tập ca dao...Hãy đi sâu vào vẻ đẹp quyến rũ của ngôn ngữ bình dân, hãy đi sâu vào những câu hài hoà cân đối trong các bài ca, trong truyện cổ tích... Bạn sẽ thấy ở đó sự phong phú lạ thường của các hình tượng, sự giản dị của sức mạnh làm say đắm lòng người, vẻ đẹp tuyệt vời của những định nghĩa... Hãy đi sâu vào sáng tác của nhân dẫn, nó trong lành như nước nguồn ngọt ngào, tươi mát, róc rách từ khe núi chảy ra... (M. Go-rơ-ki) 31. Thi sĩ là một con chim sơn ca ngồi trong bóng tối hát lên những tiếng êm dịu để làm vui cho sự cô độc của chính mình. (Selly)

32. Không có câu chuyện cổ tích nào đẹp hơn câu chuyện do chính cuộc sống viết ra (An-déc-xen)

  1. Văn học, nghệ thuật là công cụ để hiểu biết, để khám phá, để sáng tạo thực tại xã hội. (Phạm Văn Đông)

34. Tư tưởng nhân đạo xuyên suốt văn học từ xưa đến nay. Khái niệm nhân đạo có những tiền thân của nó, trong lời nói thông thường đó là “tình thương, lòng thương người”. (Lê Trí Viễn)

35.Con người đến với cuộc sống từ nhiều nẻo đường, trên muôn vàn cung bậc phong phú nhưng tiêu điểm mà con người hướng đến vẫn là con người. (Đặng Thai Mai)

36. Chi tiết làm nên bụi vàng của tác phẩm. (Pautôpxki)

37. Cuộc đời là nơi xuất phát cũng là nơi đi tới của văn học. (Tố Hữu)

38. Nhà văn là người cho máu. (Enxa Triole)

39. Văn học là nhân học. (M. Go-rơ-ki)

40. Nghệ sĩ là người biết khai thác những ấn tượng riêng chủ quan của mình, tìm thấy những ấn tượng đó có giá trị khái quát và biết làm cho những ấn tượng đó có những hình thức riêng. (M. Go-rơ-ki)

41. Nghệ thuật là lĩnh vực của sự độc đáo vì vậy nó đòi hỏi người viết sự sáng tạo phong cách mới lạ, thu hút người đọc. (Phương Lựu)

42. Cái bóng của độc giả đang cúi xuống sau lưng nhà văn khi nhà văn ngồi dưới tờ giấy trắng. Nó có mặt ngay cả khi nhà văn không thừa nhận sự có mặt đó. Chính độc giả đã ghi lên tờ giấy trắng cái dấu hiệu vô hình không thể tẩy xoá được của mình. (Sách Lí luận văn học)

43. Phải đẩy tới chóp đỉnh cao của mâu thuẫn thì sự sống nhiều hình mới vẽ ra. (Hê- ghen)

44. Tác phẩm chân chính không kết thúc ở trang cuối cùng, không bao giờ hết khả năng kể chuyện khi câu chuyện về các nhân vật đã kết thúc. Tác phẩm nhập vào tâm hồn và ý thức của bạn đọc, tiếp tục sống và hành động như một lực lượng nội tâm, như sự dằn vặt và ánh sáng của lương tâm, không bao giờ tàn tạ như thi ca của sự thật. (Ai-ma-tốp)

45. Tình huống là một lát cắt của sự sống, là một sự kiện diễn ra có phần bất ngờ nhưng cái quan trọng là sẽ chi phối nhiều điều trong cuộc sống con người. Nguyễn Minh Châu)

46. Văn học phản ánh hiện thực nhưng không phải là chụp ảnh sao chép hiện thực một cách hời hợt, nông cạn. Nhà văn không bê nguyên si các sự kiện, con người vào trong sách một cách thụ động, giản đơn. Tác phẩm nghệ thuật là kết quả của một quá trình nuôi dưỡng cảm hứng, thai nghén sáng tạo ra một thế giới hấp dẫn, sinh động...Thể hiện những vấn đề có ý nghĩa sâu sắc, bản chất của đời sống xã hội con người... Nhân vật trong tác phẩm của một thiên tài thực sự nhiều khi thật hơn cả con người ngoài đời, bởi sức sống lâu bền, bởi ý nghĩa điển hình của nó. Qua nhân vật ta thấy cả một tầng lớp, một giai cấp, một thời đại, thậm chí có nhân vật vượt lên khỏi thời đại, có ý nghĩa nhân loại, vĩnh cửu sống mãi với thời gian... (Sách “Lí luận văn học”)

47. Các ông muốn tiểu thuyết cử là tiểu thuyết. Tôi và các nhà văn cùng chí hướng như tôi muốn tiểu thuyết là thực sự ở đời. (Vũ Trọng Phụng)

48. Người sáng tác là nhà văn và người tạo nên số phận cho tác phẩm là độc giả. (M.Go-ro-ki)

49. Trước hết là các nghệ sĩ lớn, sau đó mới đến các nhà khoa học, họ xứng đáng hơn ai hết được hưởng sự kính trọng của con người. (Einstein)

50. Những gì tôi viết ra là những gì thương yêu nhất của tôi, những ước mong nhức nhối của tôi. (Nguyên Hồng)

51. Mỗi tác phẩm đều có ít nhiều nhà văn. (Thạch Lam) 52. Nghệ thuật đó là sự mô phỏng tự nhiên. (Pu-skin)

53. Đau đớn thay cho những kiếp sống muốn cất cánh bay cao nhưng lại bị cơm áo ghì sát đất...(“Sống mòn”, Nam Cao)

54. Điều quan trọng hơn hết trong sự nghiệp của những nhà văn vĩ đại ấy lại là cuộc sống, trường đại học chân chính của thiên tài. Họ đã biết đời sống xã hội của thời đại đã cảm thấy sâu sắc mọi nỗi đau đớn của con người trong thời đại, đã rung động tận đáy tâm hồn với những nỗi lo âu, bực bội, tủi hổ và những ước mong tha thiết nhất của loài người. Đó chính là cái hơi thở, cái sức sống của những tác phẩm vĩ đại. (Đặng Thai Mai)

55. Nghệ thuật là lĩnh vực của cái độc đáo. Vì vậy đòi hỏi người sáng tạo phải có phong cách nổi bật, tức là có cái gì rất riêng mới lạ trong phong cách của mình. (Sách Văn học 12)

56. Đồng tiền lăn tròn trên lưng con người. Đồng tiền làm cho trái hoá phải, đen hoa trắng và người đàn bà giả phụ trở thành cô dâu mới. (Giá trị của đồng tiền trong Truyện Kiều, Sếch-xpia)

57. Yếu tố đầu tiên của văn học là ngôn ngữ, công cụ chủ yếu của nó và cùng với các sự kiện, các hiện tượng của cuộc sống là chất liệu của văn học. (M. Go-rơ-ki)

58. Ngôn ngữ của tác phẩm phải gãy gọn, chính xác, từ ngữ phải được chọn lọc kĩ càng. Chính các tác giả cổ điển đã viết bằng một ngôn ngữ như vậy, đã kế tục nhau trau dồi nó từ thế kỉ này sang thế kỉ khác. (M. Go-rơ-ki)

59. Ngôn ngữ nhân dân là “tiếng nói nguyên liệu” còn ngôn ngữ văn học là “tiếng nói đã được bàn tay thợ nhào luyện. (M. Go-rơ-ki)

60. Tác phẩm nghệ thuật sẽ chết nếu nó miêu tả cuộc sống chỉ để miêu tả, nếu nó không phải là tiếng thét khổ đau hay lời ca tụng hân hoan, nếu nó không đặt ra những câu hỏi hoặc trả lời những câu hỏi đó. (Biêlinxki)

61. Cuộc sống còn tuyệt vời biết bao trong thực tế và trên trang sách. Nhưng cuộc sống cũng bi thảm biết bao. Cái đẹp còn trộn lẫn niềm sầu buồn. Cái nên thơ còn lóng lánh giọt nước mắt ở đời. (Trích trong Nhật kí của Nguyễn Văn Thạc)

62. Tôi hãy còn một trái tim, một dòng máu nóng để yêu thương, cảm thông và chia sẻ. (Đô-xtôi-ép-xki)

63. “Điều duy nhất có giá trị trong cuộc đời chính là những dấu ấn của tình yêu mà chúng ta đã để lại phía sau khi ra đi” (Albert Schweitzer)

64. Nhà văn phải là người đi tìm những hạt ngọc ẩn giấu trong bề sâu tâm hồn của con người. (Nguyễn Minh Châu)

65. Nhà văn tồn tại ở trên đời trước hết để làm công việc giống như kẻ nâng giấc cho những con người bị cùng đường, tuyệt lộ, bị cái ác hoặc số phận đen đủi dồn đến chân tường. Những con người cả tâm hồn và thể xác bị hắt hủi và đoạ đày đến ê chề, hoàn toàn mất hết lòng tin vào con người và cuộc đời. Nhà văn tồn tại ở trên đời để bênh vực cho những con người không có ai để bênh vực. (Nguyễn Minh Châu)

66. Cảm động lòng người trước hết không gì bằng tình cảm và tình cảm là cái gốc của văn chương. (Bạch Cư Dị)

67. Những cuộc chiến qua đi, những trang lịch sử của từng dân tộc được sang trang, chiến tuyển có thể được dựng lên hay san bằng. Nhưng những tác phẩm đi xuyên qua mọi thời đại, mọi nền văn hoá hoặc ngôn ngữ cuối cùng vẫn nằm ở tính nhân bản của nó. Có thể màu sắc, quốc kì, ngôn ngữ hay màu da chúng ta khác nhau. Nhưng máu chúng ta đều có màu đỏ, nhịp tim đều giống nhau. Văn học cuối cùng là viết về trái tim con người.(Maxin Malien)

68. Tôi muốn tác phẩm của tôi giúp mọi người trở nên tốt, có tâm hồn thuần khiết, tôi muốn chúng góp phân gợi dậy tình yêu con người, đồng loại và ý muốn đấu tranh mãnh liệt cho những lí tưởng của chủ nghĩa nhân đạo và sự tiến bộ của loài người. (Sô-lô-khốp)

69. Nói tới giá trị nhân đạo là nói tới thái độ của người nghệ sĩ dành cho con người mà hạt nhân căn bản là lòng yêu thương con con người. (Từ điển văn học) 70. Một tác phâm nghệ thuật là kết quả của tình yêu. (L. Tôn-xtôi)

phủ nhưng tiêu điểm mà con người hướng đến vẫn là con người. (Đặng Thai Mai) 71. Con người đến với cuộc sông từ nhiều nẻo đường, trên muôn vàn cung bậc phong 72. Tư tưởng nhân đạo xuyên suốt văn học từ xưa đến nay. Khái niệm nhân đạo có những tiền thân của nó, trong lời nói thông thường đó là “tình thương, lòng thương người. (Lê Trí Viễn)

73. Thanh nam châm thu hút mọi thế hệ vẫn là cái cao thượng, cái đẹp và cái nhân đạo của lòng người. (Sê-khốp)

74. Cốt lõi của lòng nhân đạo là lòng yêu thương. Bản chất của nó là chữ tâm đối với con người. (Hoài Chân)

75. Nếu như cảm hứng nhân bản nghiêng về đồng cảm với những khát vọng rất người của con người, cảm hứng nhân văn thiên về ngợi ca vẻ đẹp của con người thì cảm hứng nhân đạo là cảm hứng bao trùm. (Hoài Thanh)

76. Nghệ thuật là sự vươn tới, sự níu giữ mãi mãi. Cái cốt lõi của nghệ thuật là tính nhân đạo. (Nguyên Ngọc)

77. Nói nghệ thuật tức là nói đến sự cao cả của tâm hồn. Đẹp tức là một cái gì cao cả. Đã nói đẹp là nói cao cả. Có khi nhà văn miêu tả một cái nhìn rất xấu, một tội ác, một tên giết người nhưng cách nhìn, cách miêu tả phải cao cả. (Nguyễn Đình Thi)

78. Văn học, đó là tư tưởng đi tìm cái đẹp trong ánh sáng. (Charles DuBos)

79. Nhà văn phải biết khơi lên ở con người niềm trắc ẩn, ý thức phản kháng cái ác; cái khát vọng khôi phục và bảo vệ những cái tốt đẹp. (Ai-ma-tốp)

80. Một nhà văn thiên tài là người muốn cảm nhận mọi vẻ đẹp man mác của vũ trụ. (Thạch Lam)

81. Nếu tác giả không có lối đi riêng thì người đó không bao giờ là nhà văn cả...Nếu anh không có giọng riêng, anh khó trở thành nhà văn thực thụ. (Sê-khốp)

82. Văn học làm cho con người thêm phong phú, tạo khả năng cho con người lớn lên, hiểu được con người nhiều hơn. (M. L. Kalinine)

83. Cái bóng của độc giả đang cúi xuống sau lưng nhà văn khi nhà văn ngồi dưới tờ giấy trắng. Nó có mặt ngay cả khi nhà văn không thừa nhận sự có mặt đó. Chính độc giả đã ghi lên tờ giấy trắng cái dấu hiệu vô hình không thể tẩy xoá được của mình. (Sách “Lí luận văn học”)

84. Tình huống là một lát cắt của sự sống, là một sự kiện diễn ra có phần bất ngờ nhưng cái quan trọng là sẽ chi phối nhiều điều trong cuộc sống con người. (Nguyễn Minh

Châu)

85. Nếu như Nguyễn Công Hoan đời là mảnh ghép của những nghịch cảnh, với Thạch Lam đời là miếng vải có lỗ thủng, những vết ố, nhưng vẫn nguyên vẹn, thì với Nam Cao, cuộc đời là tấm áo cũ bị xé rách tả tơi từ cái làng Vũ Đại đến mỗi gia đình, mỗi số phận. (Nguyễn Tuân)

86. Văn chương trước hết phải là văn chương, nghệ thuật trước hết phải là nghệ thuật. (Nguyễn Tuân)

87. Như một hạt giống vô hình, tư tưởng gieo vào tâm hôn nghệ sĩ và từ mảnh đời màu mở ấy nó triển khai thành một hình thức xác định, thành các hình tượng nghệ thuật đầy vẻ đẹp và sức sống. (Biêlinxki)

88. Tôi không thể nào tưởng tượng nổi một nhà văn mà lại không mang nặng trong mình tình yêu cuộc sống và nhất là tình yêu thương con người. Tình yêu này của người nghệ sĩ vừa là một niềm hân hoan say mê, vừa là một nỗi đau đớn, khắc khoải, một mối hoài thường trực về số phận, hạnh phúc của những người chung quanh mình. Cầm giữ cái tình yêu ấy trong mình, nhà văn mới có khả năng cảm thông sâu sắc với những nỗi đau khổ, bất hạnh của người đời, giúp họ có thể vượt qua những khủng hoảng tinh thần và đứng vững được trước cuộc sống. (Nguyễn Minh Châu)

89. Văn học và đời sống là hai vòng tròn đồng tâm mà tâm điểm là con người. Mỗi tác phẩm văn học chỉ là một lát cắt, một tờ biên bản của một chặng đời sống con người ta, trên con đường dài dằng dặc đi đến cõi hoàn thiện. (Nguyễn Minh Châu)

90. Một tác phẩm nghệ thuật chân chính không bao giờ kết thúc ở trang cuối cùng. (Con tàu trắng, Ai-ma-tốp)

91. Văn học nằm ngoài các định luật của sự băng hoại. Chỉ mình nó không thừa nhận cái chét. (Sê-drin, Nga)

92. Văn học là tấm gương lớn di chuyển dọc theo đường đời. (Xtăng-đan)

93. Một chữ tình để duy trì thế giới/Một chữ tài để tô điểm càn khôn. (Trương Trào, Trung Quốc)

94. Người làm văn tình cảm rung động mà phát ra lời, người xem văn phải rẽ văn để thâm nhập vào tác phẩm. (“Văn tâm điêu long”, Lưu Hiệp)

95. Văn học là phương thức tồn tại của con người, giữ cho con người mãi mãi là con người, không sa xuống thành con vật, hay thành ông Thánh vô duyên, vô bổ. Văn học là sự vươn tới, sự hướng về, sự níu giữ mãi mãi tính người cho con người. Cái cốt lõi của văn học là tính nhân đạo. (Nguyên Ngọc)

96. Tác phẩm văn học sẽ chết nếu nó miêu tả cuộc sống chỉ để miêu tả...nếu nó không là tiếng thét khổ đau hay là lời ca tụng hân hoan; nếu nó không đặt ra những câu hỏi và không trả lời những câu hỏi ấy. (Biêlinxki)

97. Mọi lí thuyết chỉ là màu xám, chỉ cây đời mãi mãi xanh tươi. (Gớt)

98. Văn học đối với tôi là một hiện tượng đẹp đẽ nhất trên thế giới. (Pau-tốp-xki)

99. Chỉ có tác phẩm nghệ thuật nào truyền đạt cho mọi người những tình cảm mới mà họ chưa từng thể nghiệm thì mới là tác phẩm nghệ thuật đích thực. (Lép-Tôn-xtôi)

100. Văn hoá nghệ thuật cũng là một mặt trận. Anh chị em là chiến sĩ trên mặt trận ấy. (Hồ Chí Minh)

XI. NHỮNG NHẬN ĐỊNH VỀ THƠ CA

1.Bài thơ anh, anh làm một nửa mà thôi

Còn một nửa cho mùa thu làm lấy

Cái xào xạc hồn anh chính là xào xạc lá

Nó không là anh nhưng nó là mùa.

(Trích “Sổ tay thơ”, Chế Lan Viên)

2. Thi ca là một tôn giáo không kì vọng. (Jean Cocteau)

3. Thơ ca làm cho tất cả những gì tốt đẹp nhất trên đời trở thành bất tử. (Selly)

4. Thơ là rượu của thế gian. (Huy Trực)

5. Trong tâm hồn con người đều có cái van mà chỉ có thơ ca mới mở được. (Nhêcơraxốp) 6. Trên đời, có những thứ chỉ giải quyết được bằng thơ. (Maiacôpxki)

7. Niềm vui của nhà thơ chân chính là niềm vui của người mở đường vào cái đẹp, của người biết đi tới tương lai. (Pautôpxki)

8.

Nhà thơ trả chữ với giá cắt cổ

Như khai thác chất hiếm radium

Lấy một gam phải mất một năm lao lực

Lấy một chữ phải mất một tấn quặng ngôn từ.

(Maiacopxki)

9. Nhà thơ, ngay cả các nhà thơ vĩ đại nhất cũng phải đồng thời là những nhà tư tưởng. (Biêlinxki)

10. Thơ là sự sung mãn của tình cảm mãnh liệt. (Ban-dắc)

11. Thơ là chuyện đồng điệu. (Tố Hữu)

12. Thơ là tiếng gọi đàn. (Xuân Diệu)

13. Thơ là sự thể hiện con người và thời đại một cách cao đẹp. (Sóng Hồng)

14. Thơ sinh ra từ tình yêu và lòng căm thù, từ nụ cười trong sáng hay những giọt nước mắt cay đắng. (Raxun Gamzatop)

15. Thơ là âm nhạc của tâm hồn, nhất là những tâm hồn cao cả, đa cảm. (Voltaire)

16. Thơ là viên kim cương lấp lánh dưới ánh mặt trời. (Sóng Hồng)

17. Thơ là thần hứng. (Platon)

18. Thơ là ngọn lửa thần. (Đécgiavin)

19. Thơ ca là niềm vui cao cả nhất mà loài người đã tạo ra cho mình. (Các-Mác)

20. Thơ, trước hết là cuộc đời, sau đó mới là nghệ thuật. (Biêlinxki)

21. Thơ là cái nhuỵ của cuộc sống, nên nhà thơ phải đi hút cho được cái nhuỵ ấy và phấn đấu làm sao cho cuộc đời của mình cũng có nhuỵ. (Phạm Văn Đồng)

22. Thơ chỉ bật ra trong tim ta khi cuộc sống đã tràn đầy. (Tố Hữu)

23. Làm thơ là cân một phần nghìn miligram quặng chữ. (Maiacôpxki)

24. Một câu thơ hay là một câu thơ có sức gợi. (Lưu Trọng Lư)

25. Thơ là một bức hoạ để cảm nhận thay vì để ngắm. (Leonar DeVinci)

26. Để trong lòng là chí, ngụ ra ý là thơ. Người có sâu, cạn cho nên thơ có mờ có tỏ, rộng hẹp khác nhau...Người làm thơ không ngoài lấy trung hậu làm gốc, ý nghĩa phải hàm súc, lời thơ phải giản dị. (Nguyễn Cư Trinh)

27. Giống như ngọn lửa thần bốc lên từ trong cành khô, tài năng bắt nguồn từ những tình cảm mạnh mẽ nhất của con người. (Raxun Gamzatốp)

28. Thơ là người thư kí chân thành của trái tim. (Duy Blây)

29. An-đéc-xen đã lượm lặt những hạt trơ trên luống đất của những người dân cày, ấp ủ chúng nơi trái tim ông rồi gieo vào những túp lều, từ đó lớn lên và nảy nở những đoá hoa thơ đẹp, chúng an ủi trái tim của những người cùng khổ. (Pautôpxki)

30. Thơ ca là tiếng hát của trái tim, là nơi dừng chân của tinh thần, do đó không đơn giản mà cũng không thần bí, thiêng liêng... Thơ ca chân chính phải là nguồn thức ăn tinh thần, nuôi tâm hồn phát triển, nó không được là thứ thuốc phiện tinh thần êm ái mà nhỏ nhen, độc hại...(Phương Lựu)

31. Vạt áo của triệu nhà thơ không bọc hết vàng mà đời rơi vãi. Hãy nhặt lấy chữ của đời mà góp nên trang. (Chế Lan Viên)

32. Tôi thu thập hình tượng cũng như con ong hút mật vậy. Một con ong phải bay một đoạn đường bằng sáu lần xích đạo trong một năm ba tháng và đậu lên bảy triệu bông hoa để làm nên một gam mật. (Pô-len-kô)

33. Những câu thơ lấp lánh như những tấm huy chương. (Pon-Valeri)

34. Thơ là bà chúa của nghệ thuật. (Xuân Diệu)

35. Sáng tác thơ là một việc do cá nhân thi sĩ làm, một thứ sản xuất đặc biệt và cá thể. Anh phải đi sâu vào tâm hồn cá biệt của anh để nói cái to tát của xã hội, cái tốt đẹp của chế độ, để tránh cái khô khan, nhạt nhẽo, anh phải có cá tính, anh phải trau dồi cái độc đảo mà công chúng rất đòi hỏi. Nhưng đồng thời anh phải đấu tranh để cái việc sự sáng

tạo ấy không trở thành anh hùng chủ nghĩa. (Xuân Diệu)

36. Thơ là tiếng nói của tri âm (Tố Hữu)

37. Cái đẹp là cuộc sống (Séc-nu-sép-xki)

38. Giọng ca buồn là thích hợp nhất cho thơ ca. (Etga Pô) 39. Thơ ca phải say mới thích. (Tố Hữu)

40. Bạn ơi hay suy nghĩ bằng trái tim. Và hãy đọc cảm xúc bằng lí trí. (Phôntan)

41. Hãy đập vào tim anh, thiên tài là nơi đó. (A. De Muýt-xê)

42. Hãy xúc động hồn thơ cho ngọn bút có thần. (Ngô Thì Nhậm)

43. Thơ chính là tâm hồn của con người. (M. Go-rơ-ki)

44. Văn chương phải là thế trận đuổi nghìn quân giặc. (Trần Thái Tông)

45. Do tình sinh ý, do ý sinh chữ, bởi cái này mà có cải kia cũng là thế cả. (Bùi Dương

Lịch)

  1. Nền đất ẩm, chiếu manh, trang giấy trắng

Anh khi sinh bao nhiêu vật cho đời

Nên anh chết như chuyến đi dài hạn

Bởi họ sống thay anh có mặt giữa muôn đời.

(Đào Cảng)

47. Thơ là thơ, đồng thời là hoạ, là nhạc, là chạm khắc theo một cách riêng. (Sóng Hồng)

48. Có những đêm không ngủ, mắt rực cháy và thổn thức, lòng tràn ngập nhớ nhung. Khi đó tôi viết. (Léc-môn-tốp)

49. Nếu những nỗi đau khổ từ lâu bị kiềm chế, nay sôi sục dâng lên trong lòng thì tôi viết. (Nê-krát-xtốp)

50. Mỗi khi có gì chất chứa trong lòng, không nói ra, không chịu được thì lại cần thấy làm thơ. (Tố Hữu)

51. Thi sĩ không phải là người, nó là người mơ, người say, người điên. Nó là tiên, là ma, là quỷ...(Chế Lan Viên)

52. Thơ là tiếng lòng (Diệp Tiếp)

53. Thơ ca, nếu không có người tôi đã mồ côi. (Raxun Gamzatốp)

54. Lời văn tả ra hình như máu chảy ở đầu ngọn bút, nước mắt thấm trên tờ giấy khiến ai đọc cũng thấm thía ngậm ngùi. (Mộng Liên Đường chủ nhân)

55. Nhịp điệu của câu thơ là nhịp điệu của sóng gió và cũng là nhịp điệu náo nức xôn xao và biết bao sung sướng êm ái trong lòng người trở về quê cũ, nơi đã nuôi mình. (Tố Hữu)

56. Đối tượng mà anh muốn nói đến dù là cái gì cũng chỉ có một từ để biểu hiện nó. (Mô-pat-xăng-Pháp)

57. Trong ba bài thơ, bài này mang cái hồn của cảnh vật mùa thu hơn cả, cái thanh, cái trong, cái nhẹ, cái cao. Mang cái thần của cảnh mùa thu. Cái hồn, cái thần của cảnh mùa thu là nằm ở trong bầu trời, ở trên trời thu. (Nhận xét về “Thu vịnh”, Xuân Diệu)

58. Bài thơ “Thu vịnh” có thần hơn hết nhưng ta vẫn phải công nhận bài “Thu điếu” là điển hình hơn cả cho mùa thu của làng cảnh Việt Nam. (Xuân Diệu)

59. Con hãy lăng nghe nỗi buồn của cành cây héo khô, của chim muông què quặt, của hành tinh lạnh ngắt. Nhưng trước hết con hãy lắng nghe nỗi buồn của con người. (Na- dim Hít-mét)

60. Không có gì nghệ thuật hơn bản thân lòng yêu quý con người. (Van-gốc)

61. Văn chương bất hủ cổ kim đều viết bằng huyết lệ. (Lâm Ngữ Đường)

62. Cuộc bể dâu mà con người nhìn thấy trong văn thơ dân tộc là máu trong trái tim của người nghệ sĩ. (Tố Hữu)

63. Nếu “Truyện Kiều” là một dòng sông thì thơ chữ Hán là những con suối nhỏ, tất cả đều đổ vào đại dương mênh mông là chủ nghĩa nhân đạo của nhà thơ. (Nguyễn Đăng

Mạnh)

ba. Cuộc sống là cánh đồng màu mỡ để cho thơ bén rễ sinh sôi. (Pu-skin)

65. Thơ hay là thơ giản dị, xúc động và ám ảnh. Để đạt được một lúc ba điều ấy đối với các thi sĩ vẫn còn là điều bí mật. (Trần Đăng Khoa)

66. Cốt lõi của lòng nhân đạo là lòng yêu thương. Bản chất của nó là chữ tâm đối với con người. (Hoài Chân)

67. Nhà văn phải: “đứng trong lao khổ, mở hồn ra đón lấy mọi vang động của cuộc đời”. (Nam Cao)

68. Tất cả trong con người! Tất cả vì con người! Con người! Tiếng ấy thật kì diệu! Tiếng ấy vang lên kiêu hãnh và hùng tráng xiết bao! (M. Go-rơ-ki)

69. Làm người thì không có cái tôi...nhưng làm thơ thì không thể không có cái tôi. (Viên Mai)

70. Nhà thơ như con ong biến trăm hoa thành mật ngọt. (Pô-len-kô)

71.Nhà thơ như con ong biến trăm hoa thành một mật

Một giọt mật thành, đòi vạn chuyến ong bay

Nay rừng nhãn non Đoài, mai vườn cam xứ Bắc

Ngọt mật ở đồng bằng mà hút nhị tận miền Tây.

(Chế Lan Viên)

72. Hãy xúc động hồn thơ cho ngọn bút có thần. (Ngô Thì Nhậm)

73. Khi tình cảm tự tìm cho nó một hình thức để bộc lộ ra ngoài, chúng ta có thơ. (Ta-go)

74. Thơ là hiện thực, thơ là cuộc đời, thơ còn là thơ nữa. (Xuân Diệu)

75. Câu thơ hay là câu thơ có khả năng đánh thức bao ấn tượng vốn ngủ quên trong kí ức của con người. (Chu Văn Sơn)

76. Thơ ca bắt rễ từ lòng người, nở hoa từ từ ngữ. (Lời Tựa tập thơ “Trung Hoa Cổ kim hoàn ca tập”)

77. Mỗi chữ phải là hạt ngọc buông xuống trang bản thảo. Hạt ngọc mới nhấy của mình tìm được do phong cách riêng của mình mà có. (Tô Hoài)

78. Thơ là cây đàn muôn điệu của tâm hồn, của nhịp thở con tim. Xưa nay thơ vẫn là cuộc đời, là lương tri, là tiếng gọi con người hãy quay về bản chất thực của mình để vươn lên cái chân, thiện, mĩ, tới tầm cao của khát vọng sống, tới tầm cao của giá trị sống. (Hoài Thanh)

79. Cũng như nụ cười và nước mắt, thực chất của thơ là phản ánh một cái gì đó hoàn thiện từ bên trong. (Ta-go)

80. Thơ cần có hình cho người ta thấy, có ý cho người ta nghĩ, và có tình để rung động

trái tim. (Chế Lan Viên)

81. Nhạc là cỗ xe chở hồn thi phẩm. (Hoàng Cầm)

82. Sự truyền đạt lại một trạng thái thơ đòi hỏi phải dựa vào dây toàn bộ cảm xúc là điều khác với sự truyền đạt lại một tư tưởng. (P.Valéri, Pháp)

83. Thơ là từ trái tim đi rồi trở về với trái tim. (Ngô Giang Tiệp, đời Thanh Trung Quốc)

84. Thơ hay là thơ giản dị, xúc động, ám ảnh. Để đạt được một lúc ba điều ấy đối với các thi sĩ vẫn là điều bí mật. (Trần Đăng Khoa)

85. Thế nào là thơ? Đó không chỉ là nghệ thuật, đó còn là sự giải thoát của lòng tôi. (La mác-tin, Pháp)

quen

  1. Thơ đối với cuộc sống như người phụ nữ đối với gia đình. Cái để người ta làm ban đầu là nhan sắc, nhưng cái để sống với nhau lâu dài là đức hạnh. (Xuân Quỳnh)

87. Thơ khởi sự từ tâm hồn, vượt lên bằng tầm nhìn, và đọng lại nhờ tấm lòng người viết (Hoàng Minh Châu)

88.

Thơ là đôi cánh nâng tôi bay

Thơ là vũ khí trong trận đánh

(Raxun Gamzatốp)

89. Nhà thơ như người thợ lặn đang sục tìm những vực sâu kín nhất của tâm thức mình những vật liệu cao quý sẽ kết tinh lại khi bàn tay anh mang chúng ra ánh sáng. (Reverdy)

90. Từ bao giờ đến bây giờ, từ Hô-me-rơ đến Kinh Thi, đến ca dao Việt Nam, thơ vẫn là một sức đồng cảm mãnh liệt và quảng đại. Nó đã ra đời giữa những vui buồn của loài người, và nó sẽ kết bạn với loài người cho đến ngày tận thể. (“Thi nhân Việt Nam”, Hoài Thanh)

91. Thơ là ảnh, là nhân ảnh, thơ cũng ở loại cụ thể hữu hình. Nhưng nó khác với cái cụ thể của văn. Cùng mọc lên từ cái đống tài liệu thực tế, nhưng từ một cái hữu hình nó thức dậy được những vô hình bao la, từ một điểm nhất định mà nó mở được ra một cái diện không gian thời gian, trong đó nhịp mãi lên một tấm lòng sứ điệp. (Nguyễn Tuân)

92. Điều kì diệu của thơ là mỗi tiếng, mỗi chữ, ngoài cái nghĩa của nó, ngoài công dụng gọi tên sự vật, bỗng tự phá tung mở rộng ra, gọi đến xung quanh nó những cảm xúc, những hình ảnh không ngờ, toả ra xung quanh nó một vùng ánh sáng động đậy. Sức mạnh nhất của câu thơ là ở sức gợi ấy. (Nguyễn Đình Thi)

93. Thơ phát khởi trong lòng người ta. (Lê Quý Đôn)


Tổng hợp các đoạn viết lý luận văn học giàu hình ảnh

  1. Nhà văn chân chính làm con ong miệt mài đi hút nhụy hoa, sương đêm lắng đọng để làm nên mật ngọt cho đời, và ngôn ngữ là phương tiện thiết yếu giúp nhà văn sản sinh ra hương mật văn chương. Bông hoa kia dù ngọt ngào hương sắc đến đâu, giọt sương đêm dù tinh sạch hơn khí trời vẫn chỉ là vô dụng nếu chú ong không thể tạo mật thơm lành.
  2. Hiện thực trong văn học không đồng nhất sống sượng với hiện thực ở thế giới vật chất bên ngoài. Nó là lượng đã chuyển hóa thành chất, là từ trường của kim loại chứ không phải kim loại, là chất của hạt gạo đã được ủ thành men, là vàng đã qua thử lửa, là ngọc trai đã qua quá trình hoài thai đớn đau nơi rốn bể, là hương phấn đã được chưng cất thành mật.
  3. Nhà thơ? Tôi nghĩ đến những người truyền lửa và những người trồng hoa. Lửa để duy trì cuộc sống. Hoa để làm cho cuộc sống dịu dàng và có ý nghĩa. Nhà thơ truyền lửa là người đứng giữa đại lộ, dẫn đầu đám đông, dựng lên những con đường lửa cao ngất trời. Nhà thơ trồng hoa khiêm tốn hơn, họ thường ngồi bên vệ đường, cặm cụi và lặng lẽ làm việc. Đường phố có xôn xao, có tấp nập, có dập dìu tài tử giai nhân, có ngựa xe như nước áo quần như nêm thì cũng mặc! Họ cứ âm thầm vun vén từng gốc cây, tỉa tót từng chiếc lá, thúc giục cái vô tri nở nụ nhiệm màu, thúc giục cái vô ngôn cất lên lời ca thiên thâu, để làm dịu bớt cái oi ả của mặt trời, để làm thắm lại cái khô cằn của mặt đất, và để lại cho những người vốn gù lưng bẩm sinh đang lầm lũi bước đi với cái bóng chênh chếch của mình giữa lòng đường kia có thể thấy được rất vừa tầm sự kết tinh của hương và sắc.
  4. Chữ của đời, những dòng chữ mượt mà êm tay hay những lớp sóng ngôn từ xô đẩy, những dòng chữ gợi lên nỗi xót xa hay làm bật tiếng khóc nức nở, nụ cười mỉa mai, nỗi đau quặn thắt,… đều là những chất liệu cuộc sống muôn hình, muôn vẻ mà nhà thơ, nhà văn đang tồn tại trong lòng của nó.
  5. Trong cuộc sống có biết bao điều ta nâng niu trân trọng. Bạn yêu bức phù điêu tạc chân dung một vị thần công lý, người khác lại rung động bởi nét nhạc dịu nhẹ, thiết tha của Sopanh, người thứ ba lại yêu bức họa cánh rừng xào xạc như hiện ra trước mắt trong “Mùa thu vàng” của Levitan… Nhưng với riêng tôi, cái mà tôi yêu nhất đó là những vần thơ tươi xanh, những vần thơ lửa cháy,…
  6. Hình tượng nghệ thuật đã làm cho con người, bằng tưởng tượng, nhập cảm tâm hồn vào những hình thức không hồn trong đời sống. Đây chính là một thao tác đưa cảm nhận của con người vào tự nhiên và tạo vật mà phương Tây gọi là thuyết “di chuyển tình cảm” và phương Đông gọi là kí thác. Khuất Nguyên kí thác tâm sự vào hoa thơm cỏ dại. Trang Chu mượn chuyện bướm hóa người để nói chuyện thực hư. Nguyễn Trãi miêu tả trăng, khí phách, phẩm chất của mình qua phẩm chất cây tùng.
  7. Đâu phải tự nhiên mà người ta có thể thấy được trong tà áo phơ phất của người mình yêu có hai phần gió thổi, một phần mây, trong ánh mắt của người mình yêu có cái gì vừa thanh cao, vừa sắc sảo của một lá liễu. Trước khi có nhà thơ, nhìn khói sóng trên sông chiều hiu quạnh, chưa chắc loài người đã tự dưng nhớ đến cố hương, nghĩ đến cái du du của trời đất. Nhân loại chỉ thực sự có tâm hồn từ khi nhân loại có thơ ca.
  8. Chính vì ngôn ngữ hay ngôn từ chỉ là kí hiệu, cho nên nó mới trở thành “cái vỏ vật chất của tư duy” (K.Marx), tuy không đem đến những trực quan sinh động nhưng lại mang tính tư duy trực tiếp. Cũng vì vậy mà ngôn từ “tuy không là mật nhưng dính với tất cả”, nghĩa là nó có thể “chỉ danh”, “chỉ tính”, “chỉ thái” bất kỳ sự vật, hiện tượng nào trên cõi đời này, từ vĩ mô đến vi mô, từ hữu hình đến vô hình, từ triền miên đến chớp nhoáng.
  9. Trong “Ý nghĩa văn chương”, Hoài Thanh từng trăn trở: “Con chim bị thương rơi xuống bên chân nhà thơ Ấn Độ là nhà thơ bật khóc. Tiếng khóc ấy, nhịp đau thương ấy, chính là nguồn gốc của thi ca.” Nguồn gốc của văn chương là nhu cầu biểu đạt tình cảm, cảm xúc của con người, làm phong phú thêm đời sống tinh thần cho nhân loại. Nhà thơ A với áng thơ B của mình đã làm rung động biết bao tâm hồn độc giả bởi tinh thần nhân văn ẩn chứa trong từng câu chữ.
  10. Khi đọc một quyển sách, tâm hồn tôi đã có dịp giao hòa vào trang giấy mà rung lên những cung bậc xúc cảm, để sống giữa muôn vàn giá trị của văn chương. Sự tiếp nhận, tôi nghĩ mỗi chúng ta sẽ có những quan điểm khác nhau về nó. Song sau cùng, tiếp nhận hướng con người đến việc thưởng thức nghệ thuật, cảm nghệ thuật một cách riêng biệt. Khi các nhà văn hô hào rằng mỗi tác phẩm là một “cấu trúc mở”, tôi băn khoăn cái mở ấy có bị khuôn hẹp trong một sự đóng kín nào khác, nơi những đường biên mà sự tiếp nhận không thể đi xa hơn?
  11. Tôi đã đến với văn chương khi nhận ra những vẻ đẹp mà nó đem lại cho mình: sự đồng cảm, sự sẻ chia, sự thấu hiểu với những số phận khác nhau trong cuộc đời này. Cái đẹp của tâm hồn là thứ vẫn luôn tồn tại trong lòng con người, chỉ là đôi khi bị những bụi bặm của cuộc đời che phủ mất. Văn chương đã khơi dậy vẻ đẹp tiềm tàng ấy, giúp tôi thêm bình ổn và vững tin trong cuộc sống của mình. Tuy nhiên, tôi cũng ý thức rằng chỉ đẹp thôi chưa đủ, mà đôi khi cũng phải dũng cảm chịu đau để giúp người và giúp đời.
  12. Tôi đã đến với văn chương khi nhận ra những vẻ đẹp đem lại cho mình: sự đồng cảm, sự sẻ chia, sự thấu hiểu với những số phận khác nhau trong cuộc đời này. Cái đẹp của tâm hồn là thứ vẫn luôn tồn tại trong lòng con người, chỉ là đôi khi bị những bụi bặm của cuộc đời che phủ mất. Văn chương đã khơi dậy vẻ đẹp tiềm tàng ấy, giúp tôi thêm bình ổn và vững tin trong cuộc sống của mình. Tuy nhiên, tôi cũng ý thức rằng chỉ đẹp thôi chưa đủ, mà đôi khi cũng phải dũng cảm chịu đau để giúp người và giúp đời.
  13. Chỉ có bóng điện mới có thể tỏa sáng dù không có oxy. Còn văn chương không phải là phát minh khoa học. Đó là phát kiến tâm hồn. Văn chương không nảy sinh, không tồn tại trong môi trường chân không. Những dòng chữ không thể tỏa sáng nếu thiếu dưỡng khí cuộc đời, gắn bó như linh hồn và máu thịt với đời sống lịch sử mà nó sinh tồn. Người xưa có câu: “Người có sâu cạn, cho nên thơ có mờ tỏ, rộng hẹp khác nhau. Thời có lên xuống, cho nên thơ có sơ, có thịnh” (Nguyễn Cư Trinh). Quả đúng là mỗi trang văn đều soi bóng thời đại mà nó ra đời. Cái trăm năm, ngàn năm của một đời thảo mộc văn chương chỉ có thể tốt tươi, đơm hoa kết trái, làm hạt giống cho những mùa vô tận khi và chỉ khi nó được sống trong bầu sinh quyển mang tên thời đại. Và nghệ sĩ, người gieo hạt, trồng cây không thể là kẻ không hiểu quy luật đó, càng không thể là kẻ thờ ơ đứng ngoài quy luật đó.
  14. Tác giả Nguyễn Hiến Lê đã từng nói: “Nhà văn có thể không cần tiền, cũng không cần vàng, nhưng nhất định là phải cần độc giả. Tất nhiên có tác phẩm kén độc giả, có tác phẩm không, có người viết cho đương thời, có kẻ viết cho hậu thế, nhưng đã viết thì ai cũng mong có người đọc mình, nếu không thì viết làm gì?”. Nếu nhà văn là người mở ra sự sống cho một tác phẩm văn học thì bạn đọc chính là khâu cuối quyết định sự thăng hoa hay tàn bại của sự sống đó. Và đó là quá trình tiếp nhận văn học. Tiếp nhận văn học là hoạt động người đọc hòa mình vào tác phẩm, là sự rung cảm, đắm chìm trong thế giới nghệ thuật được cấu tạo lên bằng các yếu tố văn học, là sự lắng nghe tiếng gọi âm ỉ của tác giả trong mỗi câu chữ, là sự thưởng thức cái đẹp, cái tài của một văn bản bằng trí tưởng tượng, cảm xúc, vốn sống và kinh nghiệm của bản thân người đọc. Cũng như quá trình sáng tạo của các nhà văn, quá trình tiếp nhận văn học cũng có những tính chất và giai đoạn cảm thụ riêng biệt.
  15.  “Có bao giờ sông chảy thẳng đâu em

Sông lượn khúc, lượn dòng mà tới bể”

(Vũ Quần Phương)

Cũng như dòng sông, văn chương chẳng bao giờ chảy một đường thẳng vô tình mà thành. Đó phải là hành trình uốn lượn qua bao núi đồi, chảy qua bao miền đất, gom góp từng hạt phù sa đời, ôm trong lòng cả những niềm hần hoan, lẫn những đau khổ bất hạnh, để rồi từ đó đổ ra bể lớn mà thành những tác phẩm nghệ thuật vượt qua mọi sự băng hoại của thời gian.

  1. Văn chương là “nhịp cầu của sự đối thoại” ( Huỳnh Như Phương), nhưng không phải là chiếc câu sắt khô cứng, lạnh lẽo, mà mỗi tác phẩm ra đời là một chiếc cầu dải yếm đong đầy ý tình bắt từ thế giới nội tâm của nhà văn đến cõi tinh thần của người đọc, để những điệu hồn kiếm tìm hồn điệu tri kỷ tri âm. Đến với văn học, dòng sông ngăn cách giữa những nền văn hóa, những tộc người, bỗng chốc bé lại chỉ rộng một gang, mà nghệ thuật là chiếc cầu nối liền hai bến bờ cho muôn người tìm nhau, gặp nhau và gần nhau.
  2. Có những ngày loài ong phải kiên trì chờ cánh nụ hồng tỏa hương, cũng có những tán cây cổ thụ phải vươn mình kiếm tìm những hạt mưa đầu mùa. Có chăng thế gian luôn tồn tại những nỗi chờ đợi, và văn chương cũng thế? Không ngoại lệ, thế nhưng sự chờ đợi trong văn chương nghệ thuật không đơn thuần chỉ là sự tự phát mà bắt nguồn từ nhiều phía khác nhau. Đó là sự chờ đợi, ngóng trông của bạn đọc với tác phẩm hay của tác phẩm dành cho bạn đọc, đó là sự đợi chờ để thấu hiểu, để cảm thông, để bày tỏ và tâm sự như chính họ đang đi tìm người bạn tri âm tri kỷ của mình.
  3. Lớn lên trên mảnh đất nhân gian, văn chương nghệ thuật được ví như những đóa hoa tán lá trong thế giới thiên nhiên muôn hình vạn trạng. Để có một một bông hoa tỏa hương, để có được những chiếc lá xanh ngát thì phải trải qua một quá trình chăm sóc đặc biệt. Với văn chương cũng thế, nếu nhà văn là người gieo mầm hạt giống thì bạn đọc chính là những người thợ tần tảo tạo nên số phận của nó, là loài hoa rực rỡ trong nắng hay lụi tàn trong tro bụi. Và chỉ khi người thợ ấy đủ tâm huyết để yêu thương, đủ bao dung để thấu hiểu thì hương hoa mới nở, cây lá mới xanh, một tác phẩm chân chính mới có thể sống lâu với đời.
  4. Rồi những cơn mưa đi qua, rồi những mùa lá rụng lại tới liệu rằng có giới hạn nào đặt ra dành cho sự tồn tại của nghệ thuật nói chung và văn học nói riêng? Văn chương đến với thế gian từ thuở hồng hoang đến đương đại, từ những câu từ đơn sơ đến ngôn ngữ căng tràn cảm xúc, để lại cho đời, cho lòng người bao bài học đắt giá và những rung cảm sâu sắc nhất. Vì thế mà dẫu vết bụi của thời gian có lấp nhòa, dẫu những cơn mưa có trôi qua, dẫu những mùa lá rụng có vùi lấp thì có lẽ văn học, những tác phẩm văn học sẽ mãi là tồn tại hữu hình bên trong tâm hồn cá nhân mỗi người, là một món vật tinh thần đầy đặc biệt không thể xóa bỏ.
  5. Những áng văn cũng giống như bức tranh nghệ thuật được thể hiện qua phương diện ngôn ngữ. Bởi lẽ người nghệ sĩ đã tạo tác bằng vô vàn màu sắc, đường nét, hình ảnh, đóng gói trong “ngôn từ” một cách thật uyển chuyển, nhẹ nhàng. Qua đó, mỗi tác phẩm gợi lên trong tâm trí người đọc là những bức họa, những bản vẽ hoàn chỉnh nhất, tươi đẹp nhất và phong phú nhất. Như vậy, văn chương không chỉ cho ta thỏa mãn nhu cầu thẩm mĩ qua thị giác mà còn rung động đến nao lòng qua giác quan thính giác. Có chăng, đấy là đặc trưng riêng biệt mà văn chương mang lại?