1.png

Ngoại tôi bán hàng rau chợ sáng

 Bán bánh canh, bánh ướt chợ chiều

Trăng khuya chưa gác gọn chiêu liêu

Ngoại quy quang gánh, xách đèn dầu ra chợ

Đường trợt trơn, đất sét nhào trộn mở

Bấm ngón chân ngoại lội thớt ruộng lầy

Ánh sao Mai chưa quét đến dốc Cầy

Bầy đom đóm lập lòe theo bóng quỷ

Đèn ma trơi, dưới mộ vừa chôn mới

Đuổi ngoại chập chờn bám sát sau lưng

Tiếng kỳ nhông đào bắt những côn trùng

Moi cát sột sạt trong mồ khuya rợn lắm

Ngoại mong chung đường đông có bạn

Để ma nhị tì không cản lối đón đường  

Bầy kên kên đang mài mỏ chia xương  

Đám chó chóc xé thây người tan tiệc

Lưng ngoại ướt đẫm dòng mồ hôi hột

Nghe lạnh ớn xương, trán nổi da gà

Chân ngoại run lên, mắt mẹ ướt nhòa

Nhưng bụng bảo dạ chả có gì, đáng sợ

Bng gót chân ngoại nhói đau như dẫm lửa

Thì ra một chiếc gai đâm thấu gót tận xương

Ngoại cắn răng, rút mạnh khúc gai Găng

Cung tay đập gót, rồi nhồi tay nặn máu

Đau thấu tim gan, ngoại không màng tới

Mong kịp đến cng chùa đón thổ mộ cho an  

Ngoại vội quấn gót chân bằng nửa chiếc khăn

Vai chắc gánh hàng, chân đi tập tểnh

  o-o-o-o-o-o-o-o

  Ngoại có năm con phải nuôi khôn lớn  

Và phụng dưng cha mẹ chồng già yếu neo đơn  

Tần tảo, sớm khuya Mẹ vẫn vững lòng  

Không kể công, chẳng na lời ca thán  

 o-o-o-o-o-o-o-o

Năm năm ba, ông rời Việt  Minh về quê quán.

Trên chiếc xe lăn bánh g rất tồi tàn

Thêm một người thành chín miệng ăn

Ngoại vẫn kiên trì với đôi quang gánh

Sáng bán ra, chiều đổi sang bán bánh  

Ngoại vẫn tươi vui, dầu vất vả thêm lên

Vẫn nuôi con, cho ăn học lớn khôn

Người lớn trước, giúp ngoại nuôi em nhỏ

 o-o-o-o-o-o-o-o

Mùa Vu Lan Năm tám mươi, năm đó  

Ngoại qua đời, khi tuổi mới bảy mươi

Vai ngoại chai sần vì gánh nặng chợ chiều

Chân ngoại xơ cứng vì lội lầy chợ sáng

Mắt ngoại nhắm nửa con, nửa con mở ráng

Vì ngoại mong còn tiếp tục sống nuôi con  

         o-o-o-o-o-o-o-o-o

Những người con của ngoại lớn khôn

Trở thành những giáo viên, người bác sĩ

Đào tạo học trò mai này thành chiến lũy

Ngăn chận giặc thù thôn tính quê hương

Có người  trở thành thầy thuốc chiến trường

Sẽ vá lại vết phá sâu đạn pháo

Ngoại đã sinh ra một đàn con cháu

Mà giờ đây họ báo hiếu tận tình

Và tận trung, tận hiếu với dân

Để bày tỏ lòng kính yêu với ngoại ./.

                Nguyễn Văn Bậu

.